Đôi Lần Cỏ May

By

 



 

                                                                  Tặng chị Hải Chánh
                                                                181181-09


Ngoại ô chiều rơi vội
Rực trắng màu cỏ may
Nhói thèm cảm giác ấy...
Như ngày xưa yêu thương.


Đã đôi lần bật khóc
Khi chợt nghĩ về anh
Cọng cỏ may bé nhỏ
Xước con tim mong manh.


Rất nhiều lần vậy đó
Anh ùa về trong em
Như đầu mùa cơn gió
Thổi thức đêm bồng bềnh.


Cỏ may thì bé nhỏ
Giữa bao la đất trời
Còn riêng em vẫn mãi
Nhỏ nhoi trước anh thôi!

         VÕ HÀ THANH NHI

More...

Quảng Trị - Quy Nhơn có bao xa...!

By

Nhân dịp blogs  Mai Thanh Tịnh ghé thăm Bình Định anh em blogs tỉnh nhà đã có một cuộc giao lưu  hội ngộ khá thân mật...

Dưới tượng đài Hoàng Đế Quang Trung
.....

.....

.....


Từ trái sang( Mang Viên Long  Thanh Tịnh
Rêu Nguyễn Thanh Xuân Trần Viết Dũng Cao Văn Tam Hà Nguyên)
......


.....

....
Thanhi Rêu
.....


....
Mang Viên Long Thanh Tịnh Trần Viết Dũng Cao Văn Tam
Nguyễn Thanh Xuân Rêu Hà Nguyên)
.....

....


....

.....

.......

.....
Voi Phục
.......

.......
Tây Sơn tam kiệt
......

......

....
Binh khí nhà Tây Sơn
......


.....

......
Uy linh Đất Võ
....

.......

.....

.....

......

.....
Trần Viết Dũng Rêu
.....

....
Cây me cổ thụ nhà Tây Sơn tam kiệt
.....

.....
Nguyễn Thanh Xuân
.....

......
Trần Viết Dũng
....

....
Trần Viết Dũng Thanhi
....

.....
Giếng nước nhà Tây Sơn tam kiệt
...

.....

....
Tây Sơn tứ kiệt
CoolTongue out
.....

....
Thanh Tịnh: Nghe nói nước giếng nhà Tây Sơn tam kiệt linh thiêng lắm
định xin một ngụm uống.
Thế mà mọi người nhìn xem....chà chà rõ khổCry
......


......

.......
Quang Viên hai họ
......

......

.....
Thanh Xuân: Ta không làm Vua
mà cũng có đến 2 đệ tử theo hầu..khà khà
....

......
Đệ tử 1 có mặt
....

...
Dậy để tử 2 chạy đâu mất rầu?
.....

.....

......
Còn một khoảng trời rất xanh!
.....





More...

Thư Gửi Áo Dài!

By

Áo Dài Thương


   Chị là Tứ thân người ra đời trước em hàng thế kỷ và cũng nhờ chị mà bàn tay nghệ sĩ tài hoa nào đó đã đắp điểm thêm để tạo nên dáng hình tha thướt của em. Trong em hôm nay có một phần của chị và chị cũng hiểu rằng vẻ đẹp sắc nước hương trời của em không phải chị không có được một phần. Chị không tự khen mình đâu nhưng mỗi khi tự soi vào chiếc gương bụi sắp phủ mờ chị vẫn mỉm cười bởi nhan sắc của mình cả nghìn năm vẫn chưa phai úa.


   Áo dài ơi em có còn nhớ khi xưa ngày em nhỏ dại chị đã là tấm áo thuỷ chung giản dị mà duyên dáng của bao người con gái thôn quê. Người ta nhuộm cho chị đủ màu đủ sắc người ta gắn cho chị vạt ngắn vạt dài. Khi ra đồng chị màu nâu của đất buổi tối hẹn hò chị xanh mát tựa ánh trăng. Những ngày hội làng chị rực rỡ đỏ vàng.

Áo tứ thân giờ chỉ xuất hiện trong những dịp lễ hội làng quê. Ảnh mang tính minh họa nguồn: vnsharing.

   Chiếc yếm chiếc khăn là những thứ các cô gái ngày xưa vẫn hay dùng mỗi khi khoác chị vào. Chiếc nón quai thao cũng cùng chị ngược xuôi lên tỉnh về quê. Em có lẽ còn bé nên không nhớ nổi cái ngày xưa ấy chị theo người con gái Việt Nam từ đồng đất lấm lên chiếu chèo lộng lẫy từ căn buồng trinh nữ ra kiệu hoa sánh bước về nhà chồng. Em không nhớ nhưng chị còn nhớ lắm bởi với chị những ngày tháng đó chỉ còn là hoài niệm mà thôi...


   Áo dài ơi em có nhớ ngày em ra đời em đâu có phải là thứ trang phục được bao người lấy làm thân thuộc. Em đẹp nhưng em cũng kiêu sa. Em không phải để dành cho hơn chín chục phần trăm những người phụ nữ một nắng hai sương. Em chỉ là thứ đồ sang trọng của những nhà quyền quý chân không lấm đất đầu chẳng ướt sương. Em đi về phải có xe có ngựa. Muốn mặc em phải có kiềng bạc vòng vàng. Em thoát thai từ chị nhưng kể từ ngày em ra đời chị đã phải đứng từ xa mà nhìn em vì em đẹp quá cao sang quá...


   Chị cứ tưởng thân chị quay về với đồng quê dân dã là yên phận. Chị chẳng ghen tị với em đâu vì chị vẫn còn là thứ phục trang hàng ngày của những cô thôn nữ Bắc kỳ xinh đẹp đảm đang. Chị không cao sang nhưng người ta thấy chị thân quen là chị vui rồi. Chị cũng chẳng ham gì chen vào chốn ngựa xe bụi bặm.


   Vậy mà cuộc đời dâu biển chị hôm nay em bây giờ đã một trời một vực. Từ thành thị đến nông thôn cô gái nào cũng đã hơn một lần khoác vào mình chiếc áo dài. Mà đâu phải đến bây giờ mầy chục năm trước khi nước nhà thống nhất rợp trời tà áo em bay đón đoàn chiến sĩ khải hoàn trở về. Lúc ấy chị nằm ở đâu? Chiếc sào phơi mục nát của làng quê Kinh Bắc hay chiếc rương gián nhấm của xứ chiêm trũng Hà Nam? Chị đâu nghĩ có ngày chị lại bị người ta hắt hủi đến vậy.


   Em đã quá quen khi được những cô gái xinh đẹp khoác trên mình để chụp tấm hình nghệ thuật. Hay những nữ sinh trung học ngày ngày cùng em đùa vui rộn rã nơi sân trường. Cả những cụ già gần đất xa trời cũng muốn được mặc áo dài đỏ trong ngày mừng thọ. Cả những đứa con hiếu thảo muốn vẽ lại hình mẹ hiền - vốn khi còn sống chỉ biết đến tấm áo vá chằng vá đụp - cũng chọn cho mẹ kiểu khoác áo dài ngồi trên tràng kỷ như một phu nhân.

Những nữ sinh trung học ngày ngày trong tà áo dài đùa vui rộn rã nơi sân trường. Ảnh: Hoàng Hà.

   
   Chị chỉ còn được người ta khoác tạm khi đến ngày hội ở quê. Ai cũng coi chị là biểu tượng của quê mùa nhếch nhác là cái di tích của một thời tàn. Người ta mặc lại chị là để dựng lại hình ảnh hội Lim ngày trước xúng xính ngàn chiếc áo tứ thân. Người ta mặc lại chị để phục dựng một con mẹ Đốp dám bỏ lời dạy của quan xã vào dải yếm. Người ta có thể đưa chị lên sân khấu nhưng không phải vì chị đẹp mà vì chị là cổ vật. Những nghệ sĩ chèo mặc chị vào đến hết vở diễn lập tức cởi bỏ chị ra ngay. Chị được bảo tồn chứ không phải chị đang tự sống phải không em? Cuộc đời này đổi thay như thế chị cũng biết làm sao được.


   Chị không ghen tị với em đâu áo dài ơi. Chị cũng khóc mừng em khi em trở thành một trong những bộ quốc phục đẹp nhất trong những cuộc thi hoa hậu. Chị tin em sẽ còn được người ta trọng vọng hơn thế bởi em mang trong mình vẻ đẹp thanh thoát kiêu sa của đất nước Việt Nam đã rũ bùn đứng dậy này. Chị hiểu điều đó chứ...


   Chị chỉ tủi cho thân mình chẳng lẽ chỉ có những gì thanh tao sang trọng mới được người ta yêu quý. Còn những thứ dân dã quê mùa như chị lại bị đào thải không thương tiếc vậy sao em. Chị chẳng mong người ta bỏ áo cánh quần âu để mặc chị thường ngày. Cả em cũng vậy thôi không ai mặc em hàng ngày được cả. Nhưng chị mong sao người ta coi chị cũng như em bởi chị cũng là quốc phục cũng là hương sắc của Việt Nam. Đất nước ta dù đã mạnh giàu hơn xưa nhưng cũng chưa thoát cái nôi lúa nước vậy lẽ nào người ta quên chị - manh áo từng một thời hiện diện khắp các vùng nông thôn xứ Bắc?


   Chị chẳng dám trách ai vô tình. Chị chỉ mong có ngày bàn tay tài hoa của người nghệ sĩ nào sẽ biến chị - chính chị chứ không phải một người em khác thoát thai từ chị - thành một thứ phục trang đẹp hơn đủ hình đủ kiểu như em vậy. Trong giấc mơ đêm nào chị thấy hoa hậu Việt Nam mặc áo tứ thân sải bước trên trường thi sắc đẹp toàn cầu. Liệu chị có viển vông quá không em?

Lời cuối thư chị chúc em ngày càng xinh đẹp. Chị sẽ dùng chút hơi tàn sót lại để ngóng theo tà áo em bay khắp mặt địa cầu. Chị không ghen tị với em đâu. Vì chị là chị của em áo dài ơi!...

More...

Một Thoáng Dừng Chân...

By

Trong từng bước đi của cuộc sống!
Ai cũng có thể nhìn thấy chạm vào và gọi tên cái đẹp.

Một vạt cỏ bên đường còn đọng lại chút sương mai
  những con sóng lăn tăn chồm lên rồi vỡ tan trên ghềnh đá
những vệt nắng loang dài trên chiếc lá.
..thật diệu kỳ khi ta thoáng bắt gặp và
 ...dừng chân !

.....
Chùm ảnh của Thái Học Sinh
Phóng viên ảnh báo Áo Trắng -Tuổi Trẻ
.....


....
Sen
...

.....
...Và Em!
....

....
Tuổi Thơ
......

......
Dâng trào để...vỡ tan.
.....


.......
Cánh ô đợi chờ
.......

.....
Có đôi...
......


......

......
Ban mai
.....

......
Gành Đá Đĩa Phú yên
......

......
Bình Minh trên biển Quy Nhơn
......

.....

Chỉ mình Em thôi!
....

.....
Gửi gió cho mây ngàn bay
....

......
Tình yêu tìn thấy
.......

.....
 Hương của đời
.....

......
Hoa lạ
.....

.....
Một người đi với một người...
.....

......

Thái Học Sinh (Ngoài cùng bên phải)
.....

.....

More...

Lối Nhỏ Tường Vi...

By



Chiều về!
Kỷ niệm đem hong
Phơi cho khô héo những dòng thơ vui
Người xưa!
Rũ áo đi rồi...
Nên không về nữa đợi mùa Tường Vi

Vì sao?
Cứ phải ra đi
Để ai chết lặng lúc ly biệt này
Ngày xưa gió thoảng heo may
Bây giờ cỏ lá thêm gầy xác xơ

Tường Vi trong nắng ơ hờ
Không bung cánh...
như chẳng chờ thêm ai
Đường xưa sương gió u hoài
Lối này!
Tôi cũng lạc loài Tường Vi!


Thanh Nhi

More...

26 Tuổi Yêu!

By



26 tuổi tôi hài lòng với mọi thứ mình đang có nhưng vẫn mãi trăn trở về tình yêu lớn nhất của cuộc đời.


Mọi người vẫn nói tình đầu là tình đẹp nhất nhưng có lẽ đến 90% nó là tình yêu dang dở. Tình yêu đầu tiên của tôi không may mắn nằm trong số 10 % ít ỏi còn lại và đến giờ tôi vẫn giữ mãi trong tim hình bóng một người. Không quá lớn để là nỗi ám ảnh khôn nguôi nhưng đủ ngọt ngào để đôi lúc tôi lại lâng lâng... những ngày xa xưa ấy.


Tôi ước gì mình đủ mạnh mẽ để sống và yêu theo cách của riêng tôi. Chỉ tiếc đôi lúc vẫn thấy chạnh lòng thấy sống không chỉ cho riêng mình mà còn nhiều lắm điều ta phải bận tâm. Tình yêu không bao giờ là tất cả có chăng nó chỉ là phần quan trọng nhất của cuộc sống mà thôi.


Tuýp người lãng mạn như tôi trong tình yêu phải chăng sẽ chịu nhiều thiệt thòi? Tôi vẫn hay mơ mộng về tình yêu trong trẻo như pha lê một tình yêu bắt nguồn từ cảm xúc chân thật của hai người từ cảm giác ta cần nhau đến lạ và từ ánh mắt nụ cười ta nhận ra mình mãi thuộc về nhau.


Mơ mộng vẫn mãi là mộng mơ. Cuộc sống đầy khó khăn lòng người sâu hơn bể rồi đủ cả những vặt vãnh trên đời... phá nát giấc mơ tôi. Tôi lại yêu nhưng không phải ở trên mây mà xuống tận mặt đất. Tình yêu thực tế cũng vẫn thế ngọt ngào rồi chua chát. Có chăng ta nhẹ lòng ừ tình yêu là thế. Không có kết cục tuyệt vời của câu chuyện cổ tích hoàng tử công chúa. Ta mãi mãi mất nhau.


26 tuổi tôi chẳng còn trẻ để đùa cợt với tình yêu và cũng không quá già để buông tay thở dài thôi không yêu nữa. 26 tuổi tình yêu với tôi phải là điểm tựa vững chãi nhất để tôi không lạc lối để mùa đông tôi không lạnh để ấm áp một vòng tay trước giông tố của cuộc đời. Vẫn băn khoăn thế có là đòi hỏi?


Hơn một lần muốn quên đi cuộc sống quên đi tình yêu quên tất cả trên đời. Tạo hóa ban cho con người điều kỳ diệu nhất của cuộc sống là tình yêu nhưng tạo hóa có biết đôi lúc đó lại là nỗi ám ảnh khôn nguôi? 1/3 cuộc đời ta đã đi qua 2/3 còn lại bao lần nữa tình yêu không là điều đẹp nhất mà đau nhói mỗi nhịp đập con tim.


Ước có ai hiểu mình mong có ai cùng nhìn về một phía hy vọng một nửa yêu thương sẽ một ngày không xa. Một ngày không xa có nắng ấm bình minh có anh và em có hạnh phúc đong đầy. Ta sẽ sống và yêu... đến tận cùng.

Trưa nay thế là không ngủ ngồi viết lang mang về tình yêu cổ tích. Mong có ai đó đọc biết đâu đấy giữa muôn trùng của cuộc đời ta lại tìm thấy nhau.

26 tuổi tôi vẫn sống vẫn yêu... dù thế nào đi nữa...

Nguyễn Quang Huy

More...

Chỗ Ngồi...

By




Những chỗ ngồi thường nhanh chóng quên ta thường là thế. Cũng như người ta bao lần phủi mông đứng dậy rồi quên luôn cái chỗ mình ngồi...

Ta ngồi tự bao giờ ta nào biết. Tự thuở biết ngồi vô thức rồi đến ngồi có ý thức. Tự thuở ngồi bô đến ngồi ghế ngồi đệm ngồi giường ngồi xe ngồi tàu ngồi nhà ngồi hàng nước ngồi cơ quan ngồi bàn giấy ngồi salon ngồi quán xá ngồi cà phê ngồi nhà xí hay thậm chí có kẻ phải ngồi nhà đá ngồi bóc lịch...


Lại có ngồi trước ngồi sau ngồi trên ngồi dưới ngồi thấp ngồi cao ngồi ngay ngồi thẳng ngồi chỉn chu lịch sự ngồi vô ý vô tứ ngồi đăm chiêu ngồi tư lự ngồi mơ màng ngồi bồn chồn ngồi phiêu diêu ngồi đực ra ngồi vô lo ngồi khép nép ngồi bệt ngồi xổm ngồi nhấp nhổm ngồi ngả ngớn ngồi thiền ngồi đồng... Rồi lại có cả ngồi dạng háng ngồi lù lù một đống...


Có người ngồi lo ngồi nghĩ có kẻ ăn không ngồi rồi có đứa ngồi chơi xơi nước ngồi mát ăn bát vàng rồi ăn trên ngồi tróc ngồi chỉ tay năm ngón. Lại có đứa quen ngồi lê đôi mách tọc mạch chuyện nhân gian thiên hạ ngồi cả ở đằng mồm.


Có người ngồi chả ra ngồi đứng chả ra đứng quen giao tiếp nửa đứng nửa ngồi. Có đứa thích ngồi phủ phục dưới chân người. Có kẻ lại chỉ thích ngồi lên đầu người khác hay chưa...


Những chỗ mình ngồi những kiểu mình ngồi những trạng thái xúc cảm khi ngồi nó vẫn đi qua ta hàng ngày. Có khi trôi tuột một phát chả còn lại gì trên vỏ não. Có khi lại làm ta nhớ rất lâu...

Có khi ta ngồi ở một chỗ này lại mơ mộng một chỗ ngồi khác. Khổ thế.

Có khi nhớ về một chỗ ngồi ở tận đẩu đâu hình dung về một chỗ ngồi sẽ mãi chẳng bao giờ được kê mông đến.


Thời buổi ghế ít người nhiều đôi khi người ta chen chân để được một chỗ ngồi. Họ giành giật xô đẩy chạy chọt đấu đá mua bán đi cửa nọ cửa kia để có được một chỗ ngồi được coi là "thơm"...


Chỗ ngồi thơm dĩ nhiên không phải là chỗ được hiểu theo nghĩa đen sì tức là khi ta đặt mông vào cái mông ta sẽ trở nên thơm phưng phức như mít như dứa như hương huệ hương nhài...


Lại có khi người ta dền dứ nhường nhau đùn đẩy nhau một cái chỗ ngồi một cái vị trí nào đó vì một hay nhiều lí do nào đó...

Có khi ta yêu chính cái chỗ ta ngồi không phải vì chính cái chỗ ngồi mà vì cái khoảnh khắc cái cảm giác khi ta ngồi trên đó...


Có kẻ lại huyễn hoặc chính cái chỗ mình ngồi cái vị trí mình đang an tọa...

Có khi bỏ lại cả những chỗ ngồi quyền quý xa hoa để về với một chốn ngồi bình yên tĩnh tại để mà thấy nhẹ lòng...


Có những chốn ngồi chỉ có trong tâm tưởng chỉ dành cho những khi hoang hoải nhất. Ấy là một nẻo vắng riêng mình chỉ mình mình biết chỉ mình mình hay...

Có khi ta tự hỏi ta đang ngồi đâu giữa cuộc đời.


Túm lại cứ loay hoay quẩn quanh đi đứng nằm ngồi thì cuối cùng cũng ngồi lên nóc tủ hưởng xôi hưởng thịt lúc nào chả biết...

Ấy mới chính là cái chốn ngồi cực lạc thần tiên chả ai dám màng tới...


Cứ hồn nhiên sống thôi "tự mình biết riêng mình" tự mình biết mình đang ngồi đâu ngồi thế nào ngồi làm gì và ngồi... với ai.


Điều đáng sợ nhất là quên mất chỗ mình đang ngồi cũng như quên mất nơi mình đang đứng...

Ki_En

More...

Cảm Lạnh Đà Lạt...

By




Đà Lạt làm tôi cảm lạnh

Ho hen vuốt ngực sương gầy

Em còn "thuốc" tôi sáng tối

Cho tình "ngậm đắng nuốt cay"!


Thuốc như hoa cười xanh đỏ

Môi thơm... tan tận đáy lòng

Đà Lạt đè tôi "cạo gió"

Ù ù... gió lộng buốt tim!


Mai kia tôi về phố biển

Mang theo chút lạnh nơi này

Chắc gì sóng không biết gió

Run tôi "mãn tính" đêm ngày!


NGUYỄN THANH XUÂN

More...

Bước Chân Đà Lạt...2

By


Lang & Biang
....

.....


....

....

.....

.....

.....

.....

.....

....

....

......

.....

......

......

....
Ta ngồi lại bên cầu thương ký ức
Nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu...
.....

.....

.....
....

.....

.....

....

....

.....

.....

.....

......

More...

Bước Chân Đà Lạt!

By


Có những điều...
Tưởng chừng có thể cầm được trên tay ta sẽ nguôi ngoai khi nhớ
Tưởng chừng nhìn thấy chạm vào và gọi được thành tên trong ta sẽ vui

Nhưng không
có lẻ là không với vài điều ta đang nắm giữ....



...


.....


...

......
Yêu Đà Lạt yêu những con đường lặng lẻ 
...chỉ có cỏ và hoa
.....


.....

.....

....

....

Đà Lạt chiều xuống thấp
Bóng ai bên hàng cây
Có nỗi buồn đứng nấp
Cho trời chiều đầy mây...
.....

......


....
Đường Lên Mây
.......


......

....

.....

Em nhặt từ ngàn mưa những cánh hoa dầu dãi
Em gom từ hạt nắng tình anh nơi biếc xanh!
.....

......

.....

......

.....


......


......


....


....
Nơi ấy! mưa...
.....

....

IMAG3610 by you.
...
IMAG3612 by you.
....
Phòng giải trí - Vua Bảo Đại
.......
 IMAG3614 by you.
.....

 IMAG3626 by you.
......
 IMAG3628 by you.
..........
IMAG3629 by you.
 ........
 IMAG3619 by you.
...........
 IMAG3618 by you.
......
IMAG3627 by you.
.....
 IMAG3620 by you.
.....
 IMAG3621 by you.
.........
IMAG3632 by you.
.......
 IMAG3633 by you.
.........
 IMAG3645 by you.
.........
 IMAG3631 by you.
....
......
 IMAG3651 by you.
.......
 IMAG3652 by you.
......
IMAG3653 by you.
 ........
 IMAG3666 by you.
 .......
 IMAG3667 by you.
....... Thiền Viện Trúc Lâm ......
IMAG3680 by you. 
........
 IMAG3683 by you.
.......
 IMAG3699 by you.
......
 IMAG3700 by you.
........
 IMAG3701 by you.
.........
 IMAG3703 by you. .
......

IMAG3704 by you. 
.......
IMAG3705 by you. 
.......
Thác Pren
.....

....


....

...

.....

....

....
Vườn Hoa Minh Tâm
....

....


....

.

More...