8/3 & Chị Em Ta...

By


8/3
Xin gửi lời chúc đến Quý Chị Em Vnweblogs
sức khỏe trẻ đẹp và luôn thành đạt.
......
Minh Hạnh M.Thương Quỳnh Hợp Minh Đan Rêu
....


.........
Rêu TN
......


..............
Vũ Nguyên Minh Hạnh Tóc Nguyệt TN Minh Đan Rêu
.....

.........
TN Quỳnh Hợp
....

.........
Phu Nhân Lê Công Minh Đan
.....

........
M.Thương Minh Hạnh
......

...........
Minh Đan Minh Hạnh
......

.......
Tóc Nguyệt Rêu
.......

..........
M.Thương Minh Đan TN Rêu
.....

......
Minh Đan TN
....

.......
TN Minh Hạnh
.....


......
Tóc Nguyệt TN
............


Đây chỉ là một vài hình ảnh của Chị Em ta ai đó còn lưu giữ những hình ảnh đẹp về quý Chị Em .
Xin mời mọi ngừoi cùng đóng góp để bộ sưu tập được phong phú và thêm phần ý nghĩa!


More...

Khoảnh khắc...

By





Phù Du

Chiêm ngưỡng sự héo tàn
Tôi càng yêu búp nụ
Chiêm ngưỡng phút phù du
Tôi càng yêu cuộc sống

kẻ hiểu nổi cuộc sống
mới thấy lòng phù du!


Khoảnh Khắc


Đóa hoa nở nghiêng bên tường
Có con bướm nọ trong vườn tìm ra
Lạ lùng một chấm sương sa
Làm lăn cả buổi chiều tà vào đêm.


Tình Yêu

Tình yêu là gì
Mà lòng tôi báu vật
Vũ khí khi tự vệ gian trá
và sính lễ cầu hôn.


Chuồn Chuồn Kim

Thủa xưa theo chú chuồn kim
Ngón tay nín thở trái tim bồi hồi
Có con ếch vụt nhảy ngồi
Tiếng rơi "tõm"
dội suốt đời chuồn kim.

Cây cỏ rog chơi

Cây cỏ suốt đời rong chơi
vì biết chôn chân vào đất.


Sương 2

Ứa ra từ mắt cỏ xanh
Nghìn năm lấp lánh mà thành tinh khôi
Vi von có kiếp luân hồi
Tiếng buông rơi thót cõi người hồn nhiên


Rêu

Làm mưa
em ướt vào tôi
Tôi là đá nọ
 thuở bồi hồi rêu

Rêu phong chưa kín tiếng kêu
cũng đành
mưa khóc trên nhiều vết thương


Quê

Nhìn quê chạnh nhớ Mẹ già
Củ khoai vô tận trái cà mắm nêm
Con ăn cho đỡ khát thèm
Trăm năm sỏi đá có tìm được đâu.


Quỳnh

Từ đâu nứt lá xanh phai
Em bung gối nguyệt ra ngoài trần gian
Giao mùa xao xuyến chưa tan
Nửa đêm hương sắc lòng mang quỳnh về


Trường Ca

Trường ca tất cả chiều tà
Có hai con nhện thật thà giăng tơ
Mặt trăng kéo mối nguyên sơ
Mặt trời xỏ mối thì giờ trôn kim

(Rút trong tập thơ Nhìn từ đôi mắt khác)
Nguyễn Thánh Ngã


More...

Festivar Hoa Đà Lạt 2010....II

By

Đà Lạt thẳng tiến
........
Phan Văn Quang ưu ái ký tặng thơ cho fan hâm dọa!
........

.........
Nhóm Sông Hãn
.......

........

.......
Nhóm Sông Kôn
....

........
Hà Nguyên Văn Thắng
........


.........
Rêu TN


............
Lê Công Văn Thắng Hà Nguyên Lọ Lem Đất Võ Rêu
.......

.........

........
Võ Khắc Dũng Hà Nguyên
..........

.......
Vợ Chồng Lê Công
.......


........

Nhậu chút nha
.......

....

.......

......
Hà Nguyên M.thương
........

.......
Văn Thắng tác nghiệp
.....

........
Từ Trái qua:
Hà Nguyên Phan Văn Quang Minh Đan Rêu Đức Tiên Xuân Lợi TN Tóc Nguyệt Văn Thắng.
........


......
Tóc Nguyệt Rêu.
.....

.......
Nào Ta cùng đi xe ôm nhé.
.....

......
Vũ Nguyên Phan văn Quang Mai Thanh Tịnh
...

.......

.......
Lê Công cười bẽn lẽn
......

.......
Quãng Trị Đà Lạt Bình Định
Ta cùng là anh em!
........

.......

.......
Lê Công đọc thơ
...

....
Anh Em & Nầu lẫu.
...

More...

Festivar Hoa Đà Lạt 2010

By

31/12/2009
Anh Em Sông Hãn giao lưu cùng Anh Em Bình Định.
.......
Từ trái qua:
Mang Viên Long Phạm Văn Phương Đặng Quốc Khánh Đức Tiên Nguyễn Minh Quang Đào Duy Anh.
........


......
Văn Thắng Nguyễn Thanh Xuân MVL
.......

.......
Đào Duy Anh Mai Thanh Tịnh
.....


.......

.......

.......
Rêu Phan Văn Quang
....

.......


......
Rêu Lê Bá Duy
.....

......


.....


......
Xuân Lợi Minh Quang
.....

.......
Mang Viên Long Phan Văn Quang
.....

..........


.......
Đức Tiên Trần Hà Nam
......

.....
Đặng Quốc Khánh Đức Tiên
....

.......



......

More...

Một Mình Đà Lạt !

By



*** Gửi đến các Anh Chị : Lê Công Võ Khắc Dũng Ngọc Tuyết Minh Hạnh Vũ Nguyên M Thương Minh Đan Rêu Hà Nguyên Văn Thắng Nguyễn Thánh Ngã Nhóm Sông Hãn...
   
   Những lời chúc tốt đẹp nhất với từng giây phút bên nhau trao nhau những tình cảm nồng ấm trên mảnh đất mờ sương vào những ngày đầu năm 2010.
   Những điều ấy có lẻ sẽ khó lặp lại lần thứ 2 trong đời vì thế ta sẽ luôn luôn trân trọng và gìn giữ từng kỷ niệm khó quên trong cuộc đời này. .... ***




Ta đứng đợi

Giọt sương về trên lá

Như đợi mùa se tím gót yêu thương


Ngàn thông xanh

Khe khẻ chiều tĩnh lặng

Cầm hoang vu...tưởng như  ấm vòng tay!


Lang thang bước

Qua dốc ngày nắng rãi

Dịu dàng hương...bối rối một ánh nhìn


Chợt bắt gặp!

Có một nơi rất lạnh...

Phía những ngón tay...chưa kịp đan xen.

Thanh Nhi




More...

Lòng người là giấy

By








Lòng người ta là giấy chứ không phải vàng đá .




 

   Là giấy nhưng sao người ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

   Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông trong một lần ngao du sơn thuỷ thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ đạo sĩ đến hỏi sự tình. Mới hay rằng người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

   Ngán thay trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng mới hoá phép giúp cho thiếu phụ ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà nơi người tình mới của mình mong đợi.

   
   Người đạo sĩ về nhà đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bảy bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

   
   Một ngày kia có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi chỉ ba ngày sau người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Được bảy ngày sau người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng ta mắc phải bạo bệnh chỉ có ăn óc người mới khỏi được. 
   
   Người vợ liền lấy vồ bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá mới tự tử mà chết.


   Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử) cũng là một hiền triết của phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó câu chuyện "vợ thầy Trang Chu" lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".

Ngày nay lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (hai con) mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả". Người chồng vẫn giấu vợ thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh nên anh lại còn làm ra vẻ hăng hái "phụ giúp" vợ mình.


   Thế rồi một hôm người vợ vui vẻ thông báo những "nỗ lực cố gắng" của hai vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp" cô đã có thai ba tháng. Choáng váng nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...


   Lại có người lấy email giả để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng và rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng "trước sau như một".


   Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng lòng người ta là giấy chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng gìn giữ cái hạnh phúc mong manh của gia đình?


   Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn vàng cũng phai huống hồ là giấy...


   Người ta cùng là một người sao có lúc nhân từ đáng yêu lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

   Là những người thề non hẹn biển với nhau cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình tôi thiết nghĩ việc nên làm là mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau mang cái xấu để dành cho nhau như thế thì đồng sàng mà dị mộng người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.


   Ai ơi nếu còn thương nhau chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

   Vậy nên nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa!

More...

Hoa Hồng Đêm Noel

By




Chúc mọi người tôi đã quen đã biết đã thân và chưa bao giờ được giao lưu trò chuyện một mùa giáng sinh đầm ấm an lành và may mắn!


....

More...

Nghệ Sỹ

By




Tội nghiệp những bài thơ đi xa
Rồi trở về trầm mình trong góc tủ
Như ai kia ưu phiền trong giấc ngủ
Hỏi nỗi buồn bao giờ ghé thăm?

Tội nghiệp tháng năm đi xa
Rồi không trở về ngồi bên ta nữa
Đếm từng hạt mưa rơi dang dỡ
Ngàn năm than thở điều gì?

Tội nghiệp những bước chân đi xa
Rồi không trở về ngôi nhà yêu dấu
Không kịp thấu nỗi đau của Mẹ
Không kịp nhẹ lau dòng lệ rơi

Tội nghiệp em tháng năm đi xa
Cuộc đời chia làn giông bão
Phai tàn một đời sương áo
Khắc khổ đôi bờ săc hương

Tôi nghiệp tôi một kẻ tha phương
Mãi lang thang nơi miền gió cát
Một hôm chợt nghe sóng hát
Giật mình nhìn lại...tháng năm.

Thanhi

More...

Muốn Được Bật Khóc...

By

 


Nhiều lúc rất muốn được oà khóc thật to chẳng cần biết vì bất kỳ lý do gì. Có quá nhiều áp lực để bóp nát hết những cố gắng bấy lâu luẩn quẩn hoài trong một cái vòng khổng lồ cứ ngày một hút dần cho đến khi sức lực của em trở nên cạn kiệt. Rất nhiều lúc muốn dựa vào bờ vai anh mà khóc muốn được nghỉ ngơi và chối bỏ trách nhiệm với những ràng buộc sinh tồn. Cố gắng nhiều mạnh mẽ thật đấy lạc quan nữa và cũng bơi thật lực nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi những phút giây yếu mềm chỉ muốn ngã khuỵ xuống và mệt mỏi chẳng buồn đứng lên.

    Những bất công và bất nhẫn đôi khi ăn mòn tất cả nghĩ suy và cảm giác muốn buông xuôi thỉnh thoảng lại trỗi dậy. Nhiều lúc là thế muốn khóc vì những ấm ức nhưng chỉ biết âm thầm lặng lẽ một mình tính những bài toán không có lời giải chỉ để cuối cùng tự lừa dối bản thân bởi đáp án vu vơ trôi theo giấc mơ hão huyền mà phương trình không biết gửi về đâu! Nhiều lúc rất muốn bật khóc thật sự thấy tủi thân đến cùng cực mà vẫn phải cố làm như không nín lặng và chịu đựng như một con ngốc.

    Mùa Đông hờ hững là vậy mùa Đông gì mà chẳng thấy dư vị lạnh quyện vào sâu trong ý nghĩ hay tại em ngày càng hời hợt nên chẳng cảm nhận được điều gì. Chỉ thấy nắng thôi trưa nào cũng nắng vàng ươm nắng hanh hao sấy khô đến tận cùng của cảm xúc khiến tình cảm và bao tâm tư cũng trở nên khô khan giòn tan muốn vỡ vụn. Chỉ thích có thật nhiều gió để cứ thế mà ào ra mà rong ruổi nhưng nếu chỉ có một mình thôi thì cũng nghĩa lý gì đâu. Chẳng biết em đáng trách hay mùa Đông đáng trách sao thấy lòng nhiều thổn thức đến vậy!

    Biết phải cảm ơn anh thật nhiều người đàn ông duy nhất trên đời giữ em lại để em không bị cuộc đời cuốn phăng đi để em vẫn có thể là em của hiện tại. Không ồn ào không lặng lẽ không tự đánh mất mình dù đôi khi em thấy em chỉ như miếng bánh bị gặm dở bỏ bê thừa thãi vô tác dụng và lỗi thời. Cảm ơn anh vì tình yêu vĩ đại đã giữ được em để em có thể nở nụ cười không ẩn dấu sau đó bất kỳ một ý đồ nào. Lòng người rộng lớn lắm như tấm gương có thể phản chiếu và soi được tất cả chỉ có cái tâm là như bóng tối không thể nhìn thấy đường như những hố đen nguy hiểm chỉ trực rình rập và nuốt chửng lấy mọi thứ xung quanh.

    Một ngày nào đó em đủ chín chắn và mạnh mẽ hơn có thể chịu đựng được những va vấp còn đáng sợ hơn rất nhiều những va vấp cỏn con đầu đời em rất muốn được khoác túi lên đường. Đi đâu nhỉ muốn đến một nơi có thể vỗ về được những hoài mong và khát vọng. Chẳng biết khi ấy có còn anh và chỉ sợ mình không lớn nổi. Chẳng biết nơi đâu có kho tàng hạnh phúc nơi đâu bán niềm vui và nơi đâu mua đau khổ. Biết....nơi đâu là biển của đời người. Anh ơi!

Hà Lan Girl s

More...

Viên Phấn Trắng!

By

   20-11 Ngày để mỗi chúng ta tri ân đên người Thầy người Cô mà chúng ta hằng yêu mến .
...và đó cũng là ngày để riêng 1 góc nhớ cho ai đó đã đang và từng cầm viên phấn trắng vẽ miền phẳng lặng nhân tình ấy và....nhớ về!


Viên phấn trắng nuôi thời xanh lận đận
Thầy vẽ tương lai miền phẳng lặng nhân tình
Em có trách khi đời em thiếu nắng
Giữa chiều mưa dò dẫm bước áo cơm.

Bài học cũ...
"Thầy ơi em không thuộc"
Đôi mắt thầm chan chứa một miền trăng
Viên phấn trắng thuở hư-thực nhập nhằng
Thầy có lỗi...
Không phải vì 13 cân gạo mục
Không phải vì ngày chia tay Thầy khóc
Lời xin lỗi cuối cùng...
Buổi học cuối cùng ...mưa!

Viên phấn trắng
Thầy tiển biệt ngày xưa
Thao thức lắm...
Con đò xuôi bỗng dọc
Em có tin rằng:
...Dòng La Tinh là nước mắt
Chảy ngược về nơi nhân nghĩa nước non mình!

Viên phấn trăng Thầy vẫn cầm mỗi ngày vẽ cuộc mưu sinh
Không vẽ nổi đời mình nửa xanh nửa bạc...
Em có tin rằng con zero Thầy ghi vào đời em bằng nước mắt
Tượng hình giọt trăng day dứt phía chân trời?

Thơ Lê Ân


More...