Ngày Xưa Hoàng Thị

By



Em tan trường về
đường mưa nho nhỏ
em tan trường về
đường mưa nho nhỏ
ôm nghiêng tập vở
tóc dài tà áo vờn bay

Em đi dịu dàng
bờ vai em nhỏ
chim non lề đường
nằm im dấu mỏ
anh theo Ngọ về
gót giầy lặng lẽ đường quê

Em tan trường về
anh theo Ngọ về
chân anh nặng nề
lòng anh nức nở
mai vào lớp học
anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ

em tan trường về
mưa bay mờ mờ
anh trao vội vàng
chùm hoa mới nở
ép vào cuối vở
muôn thuở còn thương còn thương

em tan trường về
anh theo Ngọ về
em tan trường về
anh theo Ngọ về
môi em mỉm cười
mang mang sầu đời tình ơi

bao nhiêu là ngày
theo nhau đường dài
trưa trưa chiều chiều
thu đông chẳng nhiều
xuân qua rồi thì
chia tay phượng nở sang hè

rồi ngày qua đi qua đi qua đi ...

như phai nhạt mờ
đường xanh nho nhỏ
như phai nhạt mờ
đường xanh nho nhỏ
hôm nay tình cờ
đi lại đường xưa đường xưa

cây xưa còn gầy
nằm phơi dáng đỏ
áo em ngày nọ
phai nhạt mấy màu
âm vang thuở nào
bước nhỏ tìm nhau tìm nhau

xưa tan trường về
anh theo Ngọ về
nay trên đường này
đời như sóng nổi
xóa bỏ vết người
chân người tìm nhau tìm nhau

ôi con đường về
ôi con đường về
bông hoa còn đẹp l
lòng sao thấm mệt
ngắt vội hoa này
nhớ người thuở xưa thuở xưa

xưa tan trường về
anh theo Ngọ về
xưa tan trường về
anh theo Ngọ về
đôi chân mịt mù
theo nhau bụi đỏ đường mơ

xưa theo Ngọ về
mái tóc Ngọ dài
hôm nay đường này
cây cao hàng gầy
đi quanh tìm hoài
ai mang bụi đỏ đi rồi
----
 Phạm Thiên Thư

(Phạm Duy phổ nhạc)

More...

TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN

By

Đã 34 năm trôi qua. Hòa bình cũng dài ngang bằng cuộc chiến tranh khốc liệt nhất trong lịch sử. Chưa có cuộc chiến nào ám ảnh một dân tộc cho bằng cuộc chiến tranh này nó thay đổi hình thái xã hội thay đổi số phận con người. Công bố bài thơ viết năm 27 tuổi bảy năm sau hòa bình (1982) - nay nhìn lại tôi cũng không hiểu điều gì đã dẫn dắt cho những dòng chữ này. Khi làm xong nghĩa vụ một thanh niên thời hậu chiến người có lý lịch may mắn không vướng phải chuyện lính tráng dù thế hệ tôi sau "mùa hè đỏ lửa 1972" hầu hết cũng đã "yên vị" khói hương trên bàn thờ gia đình.

Còn nhớ những năm của thập niên 80 giáo sư Nguyễn Khắc Viện viết một bài đanh thép trên báo Sài Gòn Giải Phóng "Sen hay Bùn" về danh xưng khi nào thì gọi là thành phố Hồ Chí Minh khi nào thì gọi là Sài Gòn? và ông khẳng định cái tốt thì gọi tp HCM cái tệ nạn cái xấu cái "tồn đọng" thì gọi là Sài Gòn.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan đã đối thoại bằng một bài báo khác (tất nhiên ông không thể đăng bài phản biện ấy trên báo SGGP như trong một xã hội bình thường) ông nhắc rằng hiện tại sau 10 năm giải phóng thành phố vẫn còn một tờ báo lớn tiếng nói chính thức của "Đảng bộ và nhân dân thành phố" tờ Sài Gòn Giải Phóng (nó vẫn còn đến tận hôm nay) còn một nhà máy thuốc lá Sài Gòn còn một đội bóng danh tiếng mang tên Cảng Sài Gòn (nay đã không còn)... Bài thơ này có lẽ là cái nhìn đau đớn đầu tiên của một người trẻ tuổi vừa từ chiến trường K trở về với bao nhiêu hoài bão sau khi chứng kiến những hy sinh cao đẹp của một thế hệ thanh niên Sài Gòn những con người thành phố tuổi chỉ mới đôi mươi...

Hai mươi bảy tuổi và một bài thơ dài nhất của đời mình... Đỗ Trung Quân

do_trung_quan

Nhà thơ Đỗ Trung Quân

TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN


(1982)

1.

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

Các anh từ Bắc vào Nam

Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc

Các anh đến

Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác

Của xì ke gái điếm cao bồi

Của tình dục ăn chơi

"Hiện sinh - buồn nôn - phi lý!!!"

Các anh bảo con trai Sai Gòn không lưu manh cũng lính ngụy

Con gái Sai Gòn không tiểu thư khuê các cũng đĩ điếm giang hồ

các anh bảo Sài Gòn là trang sách "hư vô"

văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc

ngòi bút các anh thay súng

bắn điên cuồng vào tủ lạnh ti vi

vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ

các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản

các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là "thú hoang" nổi loạn

là thiêu thân ủy mị yếu hèn

các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương

mang tuổi trẻ Sài Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

2.

Tội nghiệp Sài Gòn quá thể

Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý

Có anh thợ điện ra đi không về

Tội nghiệp những "bà mẹ Bàn Cờ" của những ngày chống Mỹ

Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me

Tội nghiệp những người Sài Gòn đi xa

Đi từ tuổi hai mươi

Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc

Có ai hỏi những hàng dương xanh

Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước

Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc

Những "người cha bến tàu" xuống đường với bao tử trống không

Tội nghiệp nhưng ông cha rời khỏi nhà dòng

Áo chùng đen đẫm máu

Tội nghiệp những chiến trường văn chương thi ca sách báo

những vị giáo sư trên bục giảng đường

ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc

Sài Gòn của tôi - của chúng ta.

có tiếng cười

và tiếng khóc

3.

Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót

Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi

Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện

Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển

Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình

Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát hy sinh...

4.

Và khi ấy

Thì chính "các anh"

Những người nhân danh Hà Nội

Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới

Chửi đã đời

Chửi hả hê

Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình

Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh

Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!

Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc

Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt

Những bà mẹ làm ra hạt lúa

Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin

Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm

để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch

Bây giờ

Những đứa con đang tự nhận mình "trong sạch"

Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân

Các anh

đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân

đã bờm xờm râu tóc cũng quần jean xắn gấu

Cũng phanh ngực áo cũng xỏ dép sa bô

Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti-vi cassette radio...

Bia ôm và gái

Các anh ngông nghênh tuyên ngôn "khôn & dại"

Các anh bắt đầu triết lý "sống ở đời"

Các anh cũng chạy đứt hơi

Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ

Sài Gòn 1982 lẽ nào...

Lại bắt đầu ghẻ lở?

5.

Tội nghiệp em

Tội nghiệp anh

Tội nghiệp chúng ta những người thành phố

Những ai ngổn ngang quá khứ của mình

Những ai đang cố tẩy rửa "lý lịch đen"

Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

6.

Xin ngả nón chào các ngài

"Quan toà trong sạch"

Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi

Bình thản đổi thay lốt cũ

Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn

Hồn nhiên xanh muôn thưở

để yên cho xương rồng gai góc

Chân thật nở hoa

Này đây!

Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa

Nơi một góc (chỉ một góc thôi)

Sài Gòn bầy hầy ghẻ lở

Bây giờ...

Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào" thượng đế"

Khi sống hả hê giữa một thiên đường

Ai bây giờ

Sẽ

Tạ lỗi

Với Trường Sơn?

Đỗ Trung Quân (1982)

__________________________

More...

Hoa trắng thôi cài trên áo tím

By


I.
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa xoá không gian
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh

Trường anh ngó mặt giáo đường
Gác chuông thương nhớ lầu chuông
U buồn thay! Chuông nhạc đạo
Rộn rã thay! Chuông nhà trường

II.
Lần kia anh ghiền nghe tiếng chuông
Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng anh đứng lại không đi

III.
Sau mười năm lẽ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình
- Hoa trắng thôi cài lên áo tím
Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Anh vẫn yêu em người áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

IV.
Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ tà áo tím người yêu cũ
Giữ cả lầu chuông nóc giáo đường

Mặc dù em chẳng còn xem lễ
Ở giáo đường u tịch chốn xưa
Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
Nghe chuông truy niệm mối tình thơ

Màu gạch nhà thờ còn đỏ thẫm
Như tình nồng thắm thuở ban đầu
Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy
Áo tím tình thơ đã nhạt màu

V.
Ba năm sau chiếc xe hoa cũ
Chở áo tím về trong áo quan
Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
Khi anh ngồi kết vòng hoa tang

Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
Từng cài trên áo tím ngây thơ
Hôm nay vẫn đoá hoa màu trắng
Anh kết tình chung gởi xuống mồ

VI.
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Không còn đứng nép ở lầu chuông
Những khi chuông đổ anh liên tưởng
Người cũ cầu kinh giữa thánh đường

"Lạy Chúa con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ở trên cao
Trong lòng còn giữ màu hoa trắng
Cứu rỗi linh hồn con Chúa ơi !"

Kiên Giang

Được nhiều nhạc sỹ phổ nhạc và đổi tên thành:"Người em xóm đạo" ; "Lạy chúa con người ngoại đạo" "Bóng nhỏ giáo đường"...

More...

MÙA HOA CẢI

By



Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng.
Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.
Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời.
Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai sui anh trở lại
Ngày em đi lấy chồng.
Anh lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Đợi anh chưa lấy chồng.

Nghiêm Thị Hằng

Nhạc Sỹ Lê Vinh phổ nhạc bài hát cùng tên Mùa Hoa Cải.


More...

GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ

By



Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em ngẹn lòng khi thốt gọi thành tên.

Bùi Sim Sim

More...

Chuyện ngày sau

By



Có hạt khô nằm chết
Bên bờ rào không tên
Ngày hôm sau chỗ ấy
Chắc là hoa mọc lên.

Có buổi chiều nằm chết
Trên đồi thông cỏ dày
Chắc hôm sau chỗ ấy
Mọc lên một sớm mai.

Có tình yêu nằm chết
Hôm nào cạnh dòng sông
Biết mai sau chỗ ấy
Có còn gì hay không?

Nguyễn Nhật Ánh

More...

Kính Gửi Tuổi Học Trò

By



Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò

Hoc trò con trai ma quỉ
học trò con gái thần tiên
thấy bắt thần tiên.... ngồi kèm ma quỉ
Bén hơi ma quỉ... ghẹo thần tiên
lập loè đom đó vĩnh cửu
ô mai đổi kẹo bạc hà
Lấm láp trang đời mỗi dầy mỗi kịch
tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ
thời gian không mất trắng bao giờ

Câu chuyện học trò không đầu không đuôi
tình ý học trò quả me chua loét
lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi

Lá thư học trò vu vơ dấm dúi
nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau.

đẹp như là không đâu vào đâu.


Nguyễn Duy

More...

Không đề gởi mùa đông

By



Dường như ai đi ngang cửa
Hay là ngọn gió mải chơi
Chút nắng thu vàng se nhẹ
Chiều nay -
Cũng bỏ ta rồi

Làm sao về được mùa đông
Chiều thu - cây cầu
Đã gãy...
Lá vàng chìm bến thời gian
Đàn cá - im lìm - không quẫy

Ừ thôi...
Mình ra khép cửa -
Vờ như mùa đông đang về.

Thảo Phương

Nhạc Sỹ Phú Quang phổ nhạc và đổi tên thành- Nỗi Nhớ Mùa Đông

More...

Thiếu Nữ

By



Cô gái ơi anh nhớ em
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai
Tiếng gáy bò lên lỗ tai
Làm em nhột suốt một ngày một đêm

Cô gái ơi anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa?
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Không thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài
Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ nhau không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Chi bằng giả bộ làm thinh
Hét lên " nhớ quá" một mình nghe chơi!

Bùi Chí Vinh

More...

Bao Giờ Anh Trở Lại

By



Các anh đi ngày ấy đã xa rồi
Xóm làng tôi còn nhớ mãi
Các anh đi Bao giờ trở lại?
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong.

Làng tôi nghèo nho nhỏ bên sông
Gió bắc lạnh lùng thổi vào mái rạ.
Làng tôi nghèo gió mưa tơi tả
Trai gái trong làng vất vả ngược xuôi.

Các anh về mái ấm nhà vui
Tiếng hát câu cười rộn ràng xóm nhỏ
Các anh về tưng bừng trước ngõ
Lớp lớp đàn em hớn hở theo sau.

Mẹ già bịn rịn áo nâu
Vui đàn con nhỏ rừng sâu mới về.
Từ lưng đèo dốc núi mù che
Các anh về Xôn xao làng tôi bé nhỏ.

Nhà lá đơn sơ nhưng tấm lòng rộng mở.
Nồi cơm nấu dở bát nước chè xanh
Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau.
Anh giờ đánh giặc nơi đâu
Chiềng Vang Vụ Bản hay vào Trị Thiên?
Làng tôi thắng lợi vụ chiêm
Lúc thêm xanh ngọn khoai lên thắm vồng.
Giảm tô hai vụ vừa xong
Đêm đêm ánh đuốc dân công rực đường
Dẫu rằng gió núi đèo sương
Số anh máu nhuộm chiến trường thấm chi.
Bấm tay tính buổi anh đi
Mẹ thường vẫn nhắc: biết khi nào về?
Lúa xanh xanh ngắt chân đê
Anh đi là để giữ quê quán mình
Cây đa bến nước sân đình
Lời thề nhớ buổi mít tinh lên đường.
Hoa cau thơm ngát đầu nương
Anh đi là giữ tình thương dạt dào.

Các anh đi khi nào trở lại?
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong
Chờ mong chiến dịch thành công
Xác thù chất núi bên sông đỏ cờ.
Anh đi chín đợi mười chờ
Tin thường thắng trận bao giờ về anh .

Hoàng Trung Thông

More...