Bàn tay của người đàn ông

By

   


Hôm nọ đi công tác về Hải Dương mình vô tình nhìn thấy bức ảnh chụp đại gia đình ở nhà dì. Họ hàng nhà mình mà tề tựu đông đủ thì đội ngũ con lai mắt xanh tóc vàng có mà không thiếu. Châu Á có châu Âu cũng có.

   Phải nói là trước lúc chụp ảnh thì đại gia đình mình vô cùng nhốn nháo. Trẻ con chạy lung tung khắp nơi khóc cười chí chóe. Những ông bố Tây thì khoanh tay đứng nhìn con từ xa và có vấn đề gì là dùng thứ tiếng của nước đó bảo ban con. Khi nó hiểu thì ngã tự đứng dậy. Khóc chán thì thôi khóc. Hoặc bố Tây bế và cho con ăn sữa thay quần cho con khi chúng ị. 
   Những bà mẹ VN có chồng Tây thì đứng một góc hút thuốc lá.

Này nhé còn những ông bố Việt Nam thì buồn cười kinh khủng. Ông thì đút tay túi áo ông vẫn chưa xỏ được giầy vì say quá. Ông nằm ngáy khò khò sau bữa rượu no nê. Ông thì túm năm tụm ba đánh bài sát phạt nhau. Ông thủng thẳng pha ấm trà ngồi ngâm nghi. Ông đánh cờ tướng. Ông thì quát vợ sao lại để con ngã sứt chân sứt tay.
   
   Còn các bà vợ Việt Nam anh hùng thì người bê chén đĩa đi dọn rửa người đút cho con ăn. Người bế con rồi tranh thủ buôn chuyện với mấy bà cũng đang bế con. Tay bình sữa hoặc cho con bú mớm. Thay tã thay quần áo rửa đít đổ bô.

   Nghịch lý là thế nhưng chẳng ông đàn ông Việt Nam nào biết và bà vợ Việt Nam nào muốn thay đổi cả. Hoặc là các ông ấy có biết và các bà cũng muốn thay đổi nhỉ?

   Đến lúc chụp ảnh thì từng đôi vợ chồng của từng châu lục sát cánh bên nhau trong những bức ảnh. Nói là sát cánh thôi. Nhưng hầu hết vợ chồng châu Á thì vợ đứng một nơi chồng một nẻo. Vợ tay ẵm con. Dỗ con nhìn vào ống kính. Đứa nghe lời đứa khóc chu chéo. Còn chồng Việt Nam đút tay túi quần túi áo nhoẻn miệng cười với ống kính.


   Có một điều rất đáng yêu đáng nhớ mình nhìn ra là cho dù những ông bố Tây bế con thì vợ chồng họ luôn đứng gần nhau. Và bàn tay trái hay tay phải thừa ra thì đặt tay lên vai hoặc lên cánh tay vợ. Cho dù các ông chồng Việt Nam có đứng cạnh vợ thì tay họ cả hai đều thừa nhưng chả biết để vào đâu ngoài túi quần hoặc đứng dạng chân tay buông thõng rất chi là oai vệ.

Các bà vợ Tây mỉm cười rất nhẹ nhàng hoặc rất tươi cười với ống kính. Chắc không mệt. Còn các bà vợ Việt Nam thì mặt méo xệch chụp ảnh mà vai lệch sang bên vì bế con nặng. Nhoẻn vội nụ cười còn chả kịp diễn. Mình hình dung là khi bước vội ra khỏi bức ảnh đó thì các chị lại tất tả quay về với chậu bát đang dở nốt. Hoặc tranh thủ phết vào đít đứa nhỏ mấy cái vì không nghe lời mẹ.


   Mình là phụ nữ và mình yêu thích công việc nội trợ. Nhưng mình ghét cay ghét đắng cái chủ quyền của đàn ông Việt. Tệ cái là phụ nữ luôn dành lấy cái quyền là để cho đàn ông được quyền không bình đẳng.

Những chị bạn rất xinh đẹp của mình luôn cướp lấy việc mà lẽ ra đàn ông có thể chung vai. Chỉ để chứng tỏ một điều phụ nữ là phải chăm sóc và phục vụ đàn ông. Cứ như thể là nếu thiếu điều đó thì đàn ông sẽ không yêu phụ nữ nữa thì phải? Mình thì xấu rõ rồi nhưng lại không chịu làm cái việc mà các phụ nữ đẹp đang làm. Thế cho nên chả có ai yêu là phải? Đúng không nhỉ?

Có lần ăn uống ở nhà người bạn. Khi có một người đàn ông đứng lên thu dọn bát đĩa thì chị bạn xinh đẹp của mình ngăn lại bằng được. Mình ghét chị ấy thế. Tại sao cứ khiến đàn ông trở nên lười biếng? Mình chợt nhớ một câu trong cuốn thiên thần sa ngã của Tào Đình là: Đàn ông muốn phụ nữ tự giác xuống bếp đều phải biết động não đâu ra đấy!
Ở đây bạn mình đã chả khiến đàn ông phải động não gì.


   Mình nhớ thời gian khi yêu người đàn ông Việt Nam đã sinh sống ở nước ngoài nhiều năm. Anh đã không cho mình xách bất ký đồ gì nếu có anh đi cùng. Ạnh nhìn mảnh dẻ mà hai tay xách hai túi máy tính nặng. Một của mình một của anh. Lại cộng thêm cả cái túi lỉnh kỉnh đồ son phấn của mình nữa. Rồi khi vào thang máy những chỗ đông người. Anh đều chuyển đồ sang một tay. Và tay kia chạm vào lưng hoặc nắm tay mình. Đi đâu cũng vậy. Đôi lúc thấy ái ngại vì mình không quen.


   Nhưng rồi sau này khi chia tay người đàn ông đó. Mỗi khi mình xách túi đồ nặng hoặc lỉnh kỉnh mà đi bên cạnh người đàn ông khác. Lại thấy nhớ anh ấy da diết...

   Bàn tay người đàn ông không những chỉ để làm những việc như xách đồ khi kiểm tra nhiệt độ trong phòng đã đủ ấm chưa. Khi chạm tay vào bồn nước nóng trong phòng tắm xem nước có quá nóng. Khi lái xe khi cho con ăn khi đổ rác mát xa khi người phụ nữ mệt mỏi cầm điều khiển tivi bấm những kênh phụ nữ thích. Ôm eo nắm tay phụ nữ khi qua đường. Mà còn cần thêm để đặt lên vai người phụ nữ khi chụp những bức ảnh kỷ niệm lâu dài...

Water Autumn

More...

Hãy bao dung!

By



   Ngày 13/5/1981 cố đức Giáo hoàng John Paul II bị ám sát ở quảng trường thánh Peter bởi một người Thổ Nhĩ Kỹ có tên là Mehmet Ali Ağca. Tên này bị bắt ngay sau đó với bản án chung thân tại Italy. Nhưng ngay sau khi hồi phục sức khoẻ cố Giáo hoàng đã tuyên bố với mọi người: Tôi luôn cầu nguyện cho người anh em đã bắn vào tôi người tôi đã chân thành tha thứ .

Đức Giáo hoàng đã viết thư định gửi cho Ağca: "Tại sao anh lại bắn tôi khi mà cả hai chúng ta đều chung đức tin vào Chúa?" Nhưng thay vì gửi bức thư đó ông đã đến gặp Ağca. Năm 1983 John Paul II đến thăm Ağca và tha thứ cho việc ám sát ông. Ông còn cầu khẩn nhà cầm quyền ở Italy ân xá cho Ağca. Đức Giáo hoàng đã giữ liên lạc với gia đình của Ağca nhiều năm sau đó và thăm mẹ Ağca năm 1987.


   Liều thuốc quý giá nhất giúp những con người lầm đường lạc lối trở nên có nghị lực sống hơn giúp những người muốn hoàn thiện mình giúp cho những gì tăm tối trở nên sáng sủa không gì khác đó chính là: lòng bao dung.

Bạn đừng quá ngạc nhiên vì từ khi sinh ra ta đã không được dạy phải tập độ lượng trước tiên mà lòng bao dung chỉ hình thành dần theo ý thức. Đó cũng là bản năng sống. Không một ai muốn sống cho người khác và càng không ai sống vì người khác. Chúng ta cũng là một động vật không hơn kém nhưng cái gọi là "động vật bậc cao" chính là điểm khác biệt khác biệt từ thể chất đến tâm hồn. Điều đó cho ta biết đến hai từ "con người" rất quý giá vì bản thân nó hàm chứa sự khác biệt nội tại. Một trong những điều khác biệt ấy chính là sự bao dung.


   Nếu không phiền hãy kể cho tôi nghe những trường hợp bạn tức tối vì người khác? Phải chăng vì họ đã không làm theo ý bạn? Phải chăng họ đã gạt bạn qua một bên? Phải chăng bạn không còn được tôn trọng?
Và nếu có vô vàn những trường hợp mà bạn tức tối thì không điều gì khác hơn một nguyên nhân đó chính là: Vì chính bạn.

   Tôi cảm thấy bực dọc mỗi khi nhận được một thiếp mời dự tiệc từ tay những người bạn phổ thông. Họ đã quá quen với tôi những 7 năm trung học. Ấy vậy mà lắm khi tôi lại thấy dòng chữ "Gửi bạn Tiếng Anh". Thật khó tưởng tượng nổi lỗi lầm đó tôi cảm thấy mình không được tôn trọng chỉ vì ghi sai cái tên. Nên nhớ rằng tính danh của một ai đó rất quan trọng với họ đó là thứ duy nhất từ họ mà bạn có thể dùng thoải mái nhưng là dùng đúng lúc.

Vậy bạn thì sao? Bạn có thể không tham dự buổi tiệc ấy nếu như cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng còn có một cách làm nhẹ nhàng hơn thay vì cứ bực dọc. Đó là hãy tha thứ. Bạn có thể nghĩ: "À! đó là một lỗi nhỏ và không vấn đề gì phải phiền lòng cả!"


   Cách tốt nhất để thể hiện lòng bao dung là hãy tự khuyến khích bản thân mình giảm bớt gánh nặng lỗi lầm của người khác.

Có nhiều từ đồng nghĩa trong tiếng Việt để thể hiện lòng bao dung như: sự độ lượng sự rộng lượng lòng cao thượng lòng vị tha... Song tựu trung lại đều để liên hệ đến nội tâm con người đó là biết thứ tha và chấp nhận lỗi lầm của người khác. Một cách tốt nhất để tạo cơ hội cho không chỉ bản thân mình mà còn cho người khác nữa.


   Duy Tân một người quen của tôi. Cái tên anh ấy thật không giống như cá tính vì chẳng có sự duy tân nào ở đây cả. Anh ấy có một trận cãi với vợ và cuối cùng trong cơn tức tối anh ấy đã kể tội vợ không biết giữ mình trước khi hai người chung sống. Bạn biết không sai lầm lớn nhất của con người này là đã phạm vào quy tắc của lòng độ lượng.


   Trong phút chốc từ một người chồng tốt anh ấy đã trở nên hẹp hòi với những chuyện quá khứ của vợ mình. Nếu là bạn trong tình huống tương tự bạn sẽ nghĩ sao nếu bạn đóng vai một người vợ? Bạn sẽ nhận ra rằng từ lâu mình đã mất đi sự tôn nghiêm trong mắt người chồng bạn sẽ không còn được tôn trọng như trước nữa và như vậy cuộc hôn nhân sẽ đổ vỡ mà không cần phải níu kéo gì.


   Ranh giới giữa lòng bao dung và sự vị kỷ thật quá mong manh. Điều quan trọng là bạn xây dựng sự mong manh đó thành một bức tường kiên cố bằng nguyên liệu của sự điềm tĩnh. Khi đã chắc chắn không gian giữa lòng bao dung và sự vị kỷ bên nào rộng hơn chính là do bạn chọn lấy.


   Tháng vừa rồi khi cầm quyển sổ liên lạc của con bạn trên tay. Bạn vội trừng mắt và quát tháo: "Mày thật là ngu dốt sao lại học hành cái kiểu ấy!" và không nói không rằng lấy ngay cái roi mà răn dạy chúng. Nhưng thay vì làm như thế bạn vẫn có cách hay hơn. "Con đã học không được tốt trong tháng rồi bố thật sự không vui vì điều đó. Và bố mong con hãy học tốt trong tháng tiếp theo". Con của bạn chúng sẽ biết ơn rất nhiều.

Bạn có thể sẽ hỏi: "Còn với những đứa con ngỗ nghịch thì sao? Nếu không cho chúng một trận thì không bao giờ chúng sợ và lỗi lầm sẽ cứ tiếp diễn?". Điều này thật dễ bạn có thể cho chúng một trận ra trò nhưng trước tiên hãy nói rõ nguyên nhân vì sao bạn trừng phạt chúng. Đó là cách để lắng nghe và cho chúng thấy lỗi lầm và rằng chúng bị phạt là đích đáng. Rồi hãy hướng chúng nhìn vào những tấm gương xấu ở xung quanh đã phải lãnh hậu quả thế nào. Đừng quên ngợi khen thật lòng nếu lũ trẻ làm tốt hơn mức bình thường.

Lòng bao dung được thể hiện rất đa dạng. Nhưng đôi lúc một lòng bao dung quá mức lại phản tác dụng. Bạn có thể chấp nhận tất cả lỗi lầm của con mà không răn dạy điều gì. Vô hình chung chúng trở thành những đứa trẻ hư hỏng và không bao giờ có thể dạy dỗ được nữa.


   Bạn chấp nhận lỗi lầm của các nhân viên và cho họ cơ hội làm tốt lần sau nhưng kết quả lỗi lầm lại tiếp tục là những lỗi lầm. Một lần nữa chúng ta nên khẳng định lòng bao dung không bao giờ sai cả. Chỉ khi bạn quá nhu nhược để các sự việc ấy xảy đến đó hoàn toàn không phải là lòng bao dung của một con người sáng suốt. Bao dung là thứ tha và chấp nhận nhưng chấp nhận phải có chọn lọc. Bao dung không đồng nghĩa với sự dung túng!


   Mùa xuân năm 2001 thật khó khăn khi tôi chưa đủ kinh nghiệm sống. Tôi đã vội mở lời chúc xuân một người quen "Năm mới tậu xe mới". Thế là người đó hiểu nhầm và bảo rằng tôi khinh khi họ không mua nổi một chiếc xe mới. Bạn phải đoán được rằng cơn thịnh nộ của con người bộc phát lớn nhất khi lòng tự trọng bị tổn thương.


   Hai năm sau ngay ngày nhà tôi có tang sự người ấy lại là người nhiệt tình nhất và tử tế nhất khi giúp đỡ gia đình tôi. Bạn biết không khi một ai đó tự phát hiện ra lỗi lầm của họ và họ không tiện nói lời xin lỗi vì còn một chút lòng tự trọng bạn nên mở lòng mình ra đón nhận trước khi có thể làm mất đi lòng tự trọng cuối cùng của họ. Cho họ một cơ hội cũng chính là tự cho bạn một cơ hội vậy!


   Một người anh và cũng là một người bạn của tôi chẳng may nhiễm phải HIV. Giai đoạn cuối đời của anh ấy khi chuyển sang AIDS là điều khổ sở nhất. Khổ sở không phải vì bệnh tật mà là vì sự hẹp hòi của lòng người. Người ta sẵn sàng lánh xa một ai đó và thể hiện nó một cách rõ ràng nhất thậm chí phô trương nhất chỉ vì họ mang "căn bệnh của lỗi lầm". Tưởng tượng xem một con người ra đi trong lầm lũi mà không nhận được sự gia ơn từ những tấm lòng biết bao dung thật khốn nạn biết dường nào! Đó là bạn đã không biết dùng lòng bao dung của chính mình lúc cần thiết.


   Người ta thường có tâm lý chung là không thích cho gì cả. Vì sao? Vì cái tôi bản thân không chấp nhận mọi thứ mình sở hữu phải chia sẻ cho bất cứ ai. Đó không phải là điều xấu hiển nhiên mà là bản năng sống. Vì vậy học cách cho đi chính là học cách để tự chiến thắng bản thân mình.

"Hãy cho đi để được nhận nhiều hơn" câu nói ta đã quá quen thuộc mở rộng ra hãy bao dung để đón nhận nhiều thứ: tình người sự đồng cảm lòng bác ái... Và bạn sẽ không thiệt gì cả nếu cho đi lòng bao dung để đón nhận lại nhiều thứ rất con người hơn nữa.

Vậy tại sao nào chúng ta không bao dung để đón nhận những điều tốt đẹp hơn thế!

Thiên đường - là ở đây - những tấm lòng!

More...

Chớ đẩy xe to...

By




   Trời chiều êm đềm trên con đường quanh co có ông lão tiều phu đẩy một chiếc xe nhỏ thùng xe chứa củi lưng lưng. Ông cất tiếng hát giữa trùng điệp núi non tiếng hát vang vang: Chớ đẩy xe to/Có ngày bùn nhơ lấm/Đời chớ ưu phiền nhiều/Chuốc bệnh vào thân ta.

Cà phê chiều thứ bảy

   Bạn có đẩy chiếc xe nào to không? Là tranh danh hay đoạt lợi? Là phú quý hay vinh hoa? Mộng cả mà thôi tỉnh giấc còn chưa chín được nồi cơm kê vàng. Cõi người mênh mang Bùi Giáng tiên sinh đã sớm chán ngán: "Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật/Thế cho nên tất bật đến bây giờ".


   Có lão đại gia nọ đi trên biển thấy lão đánh cá nằm dài ngắm hoàng hôn bèn chép miệng dạy đời rằng: Này lão đánh cá sao ông không chăm chỉ hơn câu cho thật nhiều cá sắm lấy một tấm lưới to đánh cho thật nhiều sau đó mua một chiếc tàu to đánh cá mướn người làm rồi lại thành lập một đội tàu chuyên thả lưới bắt được nhiều cá hơn...


   Để rồi làm gì? - Lão đánh cá hỏi. Để ông trở nên giàu có để có thời gian nằm ngắm hoàng hôn chẳng phải lo nghĩ gì - lão đại gia nói. Chẳng phải tôi đang ngắm hoàng hôn và không phải lo nghĩ gì đó sao?


   Nhàn hạ vốn là một niềm hạnh phúc. Cổ nhân từng dạy: "Nhất nhật nhàn nhất nhật tiên" (Một ngày nhàn một ngày là tiên) đó sao? Người nhàn hạ thật sung sướng hơn tiên:



Một mai một cuốc một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao đao
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến cội cây ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao

(Nguyễn Bỉnh Khiêm)


   Nhàn hạ không có nghĩa là ngồi không không làm việc mà như ông lão tiều phu kia chỉ đẩy xe nhỏ thôi chứa củi vừa đủ thôi vừa sức đẩy đỡ nhọc mệt sinh bệnh.


   Biết đủ sẽ không sinh tham lam không sinh dục vọng. Biết đủ sẽ sinh nhàn thảnh thơi chân tay thảnh thơi tinh thần. Biết đủ sẽ sinh hạnh phúc!

Biết nhàn hưởng nhàn an nhàn đâu phải ai cũng thấu triệt. Chẳng thế mà Trần Nhân Tông từng ví hai chữ "thanh nhàn" hơn cả vạn lượng vàng: "Luỡng tự thanh nhàn thắng vạn kim".

Ai ơi chớ đẩy xe to!

More...

Lời Của Chiêm Bao...

By






Theo chiều con nhớ xa xôi...
Ta tìm vớt chút đơn côi riêng mình!
Đêm qua trăng sáng góc tình.
Loay hoay ta vấp phải mình...chiêm bao.

Ngoài sân mái nắng chênh chao
Che nghiêng một nữa lối vào hư vô...
Tay cầm nhang khấn nam mô!
Dãi hương tình quyện ...dài vô cùng dài.

Thanhi






 

More...

Ông Áo Trắng!"

By

   Không biết từ bao giờ cái danh xưng ấy đã gắn vào tôi dù lâu rồi tôi không còn thích mặc áo màu trắng (bởi mau dơ giặt mệt!).

   Tôi hay đùa với bè bạn văn chương ở Bình Định: "Trời đất! Đã ông còn áo trắng. Sao không gọi là "ông tóc trắng" luôn cho nó... sát với thực tế!". Nói vậy thôi chứ dường như với Gia đình Áo Trắng khoảng cách về tuổi tác chẳng là gì. Tình cảm và niềm đam mê làm gì có tuổi. Tất cả xem nhau như anh em một nhà.

 

   Mà cũng kỳ lạ thật chẳng hiểu sao tôi lại gắn bó với Áo Trắng lâu đến thế đã hai chục năm nếu tính từ năm 1990 Áo Trắng (bộ cũ) ra đời. Và nếu như Áo Trắng có lập "kỷ lục Guinness" thì tôi chính là người đã ngồi ở cái ghế "trưởng Gia đình Áo Trắng" lâu nhất. May mà cái ghế ấy chẳng hề có một chút lương hướng bổng lộc gì không thì tôi đã bị mang tiếng là "tham quyền cố vị".


   Nhiều người vẫn cho là tôi thích "cưa sừng làm nghé" lớn rồi còn ưa chơi với đám "trẻ nhóc". Đó cũng chính là điều kỳ lạ của Áo Trắng. Chơi với Áo Trắng tôi thấy tâm hồn mình không bị xơ hóa mãi hồn nhiên và chẳng bao giờ nhìn nhau bằng những "con mắt hình viên đạn". Vậy chẳng sướng sao! Bởi thế với "dân Áo Trắng" làm gì "có sừng" mà bảo cưa với không cưa!

   Ở đây tôi chỉ bắt gặp những nụ cười vô tư những thân tình sẻ chia ấm áp... Cũng có đôi chút ưu tư về cuộc sống nhưng lại được ngắm nhìn bằng những đôi mắt trong veo. Các bạn cứ đọc thơ văn của họ đăng tải trên tập san Áo Trắng mà xem. Ngay cả tôi nhiều bậc đàn anh trong giới văn nghệ vẫn chê văn chương của tôi không lớn nổi bởi nó cứ nhẹ nhàng ít gai góc. Tôi cười bảo: "Cuộc sống vốn đã đầy gai góc còn muốn đâm đầu vào làm gì cho thêm nhức nhối!". Mà phải chăng đó chính là sức hút kỳ lạ của Áo Trắng đã khiến tôi gắn bó đến tận bây giờ...

Áo Trắng thật kỳ lạ! Kỳ lạ đến mức nhiều người đã phải "giương mắt ngắm nhìn". Như ở Gia đình Áo Trắng Quy Nhơn của tôi chúng tôi hay gặp nhau ở một quán cà phê bất chợt khi biết thông tin ai đó vừa đoạt giải thơ văn hay đơn giản là có bài mới in báo thì cả đám cùng reo lên chúc mừng khiến xung quanh ai cũng lấy làm lạ. Còn về cách xưng hô thì nhiều khi... không hiểu nổi! Đã có trường hợp cả hai cha con cùng gọi tôi bằng "anh" vì đều nhỏ tuổi hơn tôi.


   Đúng là còn hơn cả một gia đình vì ở đây không có ai "làm cha thiên hạ" cả. Dường như trước văn chương tất cả đều bình đẳng. Họ cùng nhau sẻ chia những sáng tác của mình để cùng nhau lớn lên. Dĩ nhiên không phải tất cả rồi sẽ theo đuổi nghiệp viết lách. Có người đã rẽ hẳn sang hướng khác rồi có chồng (vợ) con đùm đề nhưng khi gặp nhau vẫn cứ mừng vui như gặp lại người thân. Cái tình ấy bảo sao tôi không mê Áo Trắng cho được!

Nhân sinh nhật Áo Trắng nói vu vơ đôi điều... "kỳ cục". Kỳ cục nhưng dễ cười xòa một cách thú vị. Cho nên dẫu đến già mà mọi người vẫn gọi tôi là "ông Áo Trắng" thì tôi vẫn cứ... khoái chí! Cứ tưởng tượng đến lúc mình chống gậy đi lại có một em học sinh cúi chào: "Em chào cụ Áo Trắng ạ!" thì cũng thật sướng đời! Bởi tôi nhận ra rằng tâm hồn mình vẫn còn "trắng" lắm và vẫn sáng trong như những ngọn nến hồng mừng sinh nhật Áo Trắng đang được thắp lên...



NGUYỄN THANH XUÂN (Trưởng Gia đình Áo Trắng Quy Nhơn)

More...

HIỂU ĐỜI

By






 

Tháng ngày hối hả đời người ngắn ngủi thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày

Qua một ngày vui một ngày

Vui một ngày lãi một ngày

                                                                                                                  

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác cảm nhận điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền càng không nên quá so đo nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân khi ra đời chẳng mang đến khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp rộng lòng mở hầu bao đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền đừng làm tôi tớ cho nó.

"Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn cần mặc thì mặc cần chơi thì chơi luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống hưởng thụ những thành quả công nghệ cao đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con địa vị là tạm thời vẻ vang là quá khứ sức khỏe là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mại; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.

Cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ là niềm vui không mong báo đáp.

Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó làm cho cuộc sống vui hơn giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống trông lên chẳng bằng ai trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư) biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê vui với chúng không biết mệt tự tìm niềm vui.

Tốt bụng với mọi người vui vì làm việc thiện lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến có thể yên lòng không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra ai cũng thế cả cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp cho gia đình cho con cái bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình quan tâm bản thân sống thế nào cho vui thì sống việc nào muốn thì làm ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu.... Mọi thứ đều nên "vừa phải".

Người ngu gây bệnh (hút thuốc say rượu tham ăn tham uống....)

Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)

Người khôn phòng bệnh chăm sóc bản thân chăm sóc cuộc sống.

Khát mới uống đói mới ăn mệt mới nghỉ thèm ngủ mới ngủ ốm mới khám chữa bệnh.... Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực sống qua ngày với tâm lý bi quan sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng thua không cay chơi là đùa. Về tâm và sinh lý người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

"Hoàn toàn khỏe mạnh" đó là nói thân thể khỏe mạnh tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng biết tự chủ biết giao thiệp;  đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu sẵn lòng giúp người có lòng khoan dung người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội không thể sống biệt lập bưng tai bịt mắt nên chủ động tham gia hoạt động công ích hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội thể hiện giá trị của mình đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên nhiều màu sắc có một hai bạn tốt thì chưa đủ nên có cả một nhóm bạn già tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất.

Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời đã đứng ở sân cuối tâm linh cần trong lành tinh thần cần thăng hoa người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa gặp lại người thân cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống.

Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn./.

Chu Dung Cơ -
Thanh Dũng dịch

 

More...

Lòng người là giấy

By








Lòng người ta là giấy chứ không phải vàng đá .




 

   Là giấy nhưng sao người ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

   Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông trong một lần ngao du sơn thuỷ thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ đạo sĩ đến hỏi sự tình. Mới hay rằng người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

   Ngán thay trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng mới hoá phép giúp cho thiếu phụ ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà nơi người tình mới của mình mong đợi.

   
   Người đạo sĩ về nhà đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bảy bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

   
   Một ngày kia có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi chỉ ba ngày sau người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Được bảy ngày sau người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng ta mắc phải bạo bệnh chỉ có ăn óc người mới khỏi được. 
   
   Người vợ liền lấy vồ bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá mới tự tử mà chết.


   Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử) cũng là một hiền triết của phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó câu chuyện "vợ thầy Trang Chu" lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".

Ngày nay lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (hai con) mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả". Người chồng vẫn giấu vợ thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh nên anh lại còn làm ra vẻ hăng hái "phụ giúp" vợ mình.


   Thế rồi một hôm người vợ vui vẻ thông báo những "nỗ lực cố gắng" của hai vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp" cô đã có thai ba tháng. Choáng váng nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...


   Lại có người lấy email giả để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng và rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng "trước sau như một".


   Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng lòng người ta là giấy chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng gìn giữ cái hạnh phúc mong manh của gia đình?


   Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn vàng cũng phai huống hồ là giấy...


   Người ta cùng là một người sao có lúc nhân từ đáng yêu lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

   Là những người thề non hẹn biển với nhau cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình tôi thiết nghĩ việc nên làm là mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau mang cái xấu để dành cho nhau như thế thì đồng sàng mà dị mộng người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.


   Ai ơi nếu còn thương nhau chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

   Vậy nên nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa!

More...

Nghệ Sỹ

By




Tội nghiệp những bài thơ đi xa
Rồi trở về trầm mình trong góc tủ
Như ai kia ưu phiền trong giấc ngủ
Hỏi nỗi buồn bao giờ ghé thăm?

Tội nghiệp tháng năm đi xa
Rồi không trở về ngồi bên ta nữa
Đếm từng hạt mưa rơi dang dỡ
Ngàn năm than thở điều gì?

Tội nghiệp những bước chân đi xa
Rồi không trở về ngôi nhà yêu dấu
Không kịp thấu nỗi đau của Mẹ
Không kịp nhẹ lau dòng lệ rơi

Tội nghiệp em tháng năm đi xa
Cuộc đời chia làn giông bão
Phai tàn một đời sương áo
Khắc khổ đôi bờ săc hương

Tôi nghiệp tôi một kẻ tha phương
Mãi lang thang nơi miền gió cát
Một hôm chợt nghe sóng hát
Giật mình nhìn lại...tháng năm.

Thanhi

More...

Muốn Được Bật Khóc...

By

 


Nhiều lúc rất muốn được oà khóc thật to chẳng cần biết vì bất kỳ lý do gì. Có quá nhiều áp lực để bóp nát hết những cố gắng bấy lâu luẩn quẩn hoài trong một cái vòng khổng lồ cứ ngày một hút dần cho đến khi sức lực của em trở nên cạn kiệt. Rất nhiều lúc muốn dựa vào bờ vai anh mà khóc muốn được nghỉ ngơi và chối bỏ trách nhiệm với những ràng buộc sinh tồn. Cố gắng nhiều mạnh mẽ thật đấy lạc quan nữa và cũng bơi thật lực nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi những phút giây yếu mềm chỉ muốn ngã khuỵ xuống và mệt mỏi chẳng buồn đứng lên.

    Những bất công và bất nhẫn đôi khi ăn mòn tất cả nghĩ suy và cảm giác muốn buông xuôi thỉnh thoảng lại trỗi dậy. Nhiều lúc là thế muốn khóc vì những ấm ức nhưng chỉ biết âm thầm lặng lẽ một mình tính những bài toán không có lời giải chỉ để cuối cùng tự lừa dối bản thân bởi đáp án vu vơ trôi theo giấc mơ hão huyền mà phương trình không biết gửi về đâu! Nhiều lúc rất muốn bật khóc thật sự thấy tủi thân đến cùng cực mà vẫn phải cố làm như không nín lặng và chịu đựng như một con ngốc.

    Mùa Đông hờ hững là vậy mùa Đông gì mà chẳng thấy dư vị lạnh quyện vào sâu trong ý nghĩ hay tại em ngày càng hời hợt nên chẳng cảm nhận được điều gì. Chỉ thấy nắng thôi trưa nào cũng nắng vàng ươm nắng hanh hao sấy khô đến tận cùng của cảm xúc khiến tình cảm và bao tâm tư cũng trở nên khô khan giòn tan muốn vỡ vụn. Chỉ thích có thật nhiều gió để cứ thế mà ào ra mà rong ruổi nhưng nếu chỉ có một mình thôi thì cũng nghĩa lý gì đâu. Chẳng biết em đáng trách hay mùa Đông đáng trách sao thấy lòng nhiều thổn thức đến vậy!

    Biết phải cảm ơn anh thật nhiều người đàn ông duy nhất trên đời giữ em lại để em không bị cuộc đời cuốn phăng đi để em vẫn có thể là em của hiện tại. Không ồn ào không lặng lẽ không tự đánh mất mình dù đôi khi em thấy em chỉ như miếng bánh bị gặm dở bỏ bê thừa thãi vô tác dụng và lỗi thời. Cảm ơn anh vì tình yêu vĩ đại đã giữ được em để em có thể nở nụ cười không ẩn dấu sau đó bất kỳ một ý đồ nào. Lòng người rộng lớn lắm như tấm gương có thể phản chiếu và soi được tất cả chỉ có cái tâm là như bóng tối không thể nhìn thấy đường như những hố đen nguy hiểm chỉ trực rình rập và nuốt chửng lấy mọi thứ xung quanh.

    Một ngày nào đó em đủ chín chắn và mạnh mẽ hơn có thể chịu đựng được những va vấp còn đáng sợ hơn rất nhiều những va vấp cỏn con đầu đời em rất muốn được khoác túi lên đường. Đi đâu nhỉ muốn đến một nơi có thể vỗ về được những hoài mong và khát vọng. Chẳng biết khi ấy có còn anh và chỉ sợ mình không lớn nổi. Chẳng biết nơi đâu có kho tàng hạnh phúc nơi đâu bán niềm vui và nơi đâu mua đau khổ. Biết....nơi đâu là biển của đời người. Anh ơi!

Hà Lan Girl s

More...

Thư Gửi Áo Dài!

By

Áo Dài Thương


   Chị là Tứ thân người ra đời trước em hàng thế kỷ và cũng nhờ chị mà bàn tay nghệ sĩ tài hoa nào đó đã đắp điểm thêm để tạo nên dáng hình tha thướt của em. Trong em hôm nay có một phần của chị và chị cũng hiểu rằng vẻ đẹp sắc nước hương trời của em không phải chị không có được một phần. Chị không tự khen mình đâu nhưng mỗi khi tự soi vào chiếc gương bụi sắp phủ mờ chị vẫn mỉm cười bởi nhan sắc của mình cả nghìn năm vẫn chưa phai úa.


   Áo dài ơi em có còn nhớ khi xưa ngày em nhỏ dại chị đã là tấm áo thuỷ chung giản dị mà duyên dáng của bao người con gái thôn quê. Người ta nhuộm cho chị đủ màu đủ sắc người ta gắn cho chị vạt ngắn vạt dài. Khi ra đồng chị màu nâu của đất buổi tối hẹn hò chị xanh mát tựa ánh trăng. Những ngày hội làng chị rực rỡ đỏ vàng.

Áo tứ thân giờ chỉ xuất hiện trong những dịp lễ hội làng quê. Ảnh mang tính minh họa nguồn: vnsharing.

   Chiếc yếm chiếc khăn là những thứ các cô gái ngày xưa vẫn hay dùng mỗi khi khoác chị vào. Chiếc nón quai thao cũng cùng chị ngược xuôi lên tỉnh về quê. Em có lẽ còn bé nên không nhớ nổi cái ngày xưa ấy chị theo người con gái Việt Nam từ đồng đất lấm lên chiếu chèo lộng lẫy từ căn buồng trinh nữ ra kiệu hoa sánh bước về nhà chồng. Em không nhớ nhưng chị còn nhớ lắm bởi với chị những ngày tháng đó chỉ còn là hoài niệm mà thôi...


   Áo dài ơi em có nhớ ngày em ra đời em đâu có phải là thứ trang phục được bao người lấy làm thân thuộc. Em đẹp nhưng em cũng kiêu sa. Em không phải để dành cho hơn chín chục phần trăm những người phụ nữ một nắng hai sương. Em chỉ là thứ đồ sang trọng của những nhà quyền quý chân không lấm đất đầu chẳng ướt sương. Em đi về phải có xe có ngựa. Muốn mặc em phải có kiềng bạc vòng vàng. Em thoát thai từ chị nhưng kể từ ngày em ra đời chị đã phải đứng từ xa mà nhìn em vì em đẹp quá cao sang quá...


   Chị cứ tưởng thân chị quay về với đồng quê dân dã là yên phận. Chị chẳng ghen tị với em đâu vì chị vẫn còn là thứ phục trang hàng ngày của những cô thôn nữ Bắc kỳ xinh đẹp đảm đang. Chị không cao sang nhưng người ta thấy chị thân quen là chị vui rồi. Chị cũng chẳng ham gì chen vào chốn ngựa xe bụi bặm.


   Vậy mà cuộc đời dâu biển chị hôm nay em bây giờ đã một trời một vực. Từ thành thị đến nông thôn cô gái nào cũng đã hơn một lần khoác vào mình chiếc áo dài. Mà đâu phải đến bây giờ mầy chục năm trước khi nước nhà thống nhất rợp trời tà áo em bay đón đoàn chiến sĩ khải hoàn trở về. Lúc ấy chị nằm ở đâu? Chiếc sào phơi mục nát của làng quê Kinh Bắc hay chiếc rương gián nhấm của xứ chiêm trũng Hà Nam? Chị đâu nghĩ có ngày chị lại bị người ta hắt hủi đến vậy.


   Em đã quá quen khi được những cô gái xinh đẹp khoác trên mình để chụp tấm hình nghệ thuật. Hay những nữ sinh trung học ngày ngày cùng em đùa vui rộn rã nơi sân trường. Cả những cụ già gần đất xa trời cũng muốn được mặc áo dài đỏ trong ngày mừng thọ. Cả những đứa con hiếu thảo muốn vẽ lại hình mẹ hiền - vốn khi còn sống chỉ biết đến tấm áo vá chằng vá đụp - cũng chọn cho mẹ kiểu khoác áo dài ngồi trên tràng kỷ như một phu nhân.

Những nữ sinh trung học ngày ngày trong tà áo dài đùa vui rộn rã nơi sân trường. Ảnh: Hoàng Hà.

   
   Chị chỉ còn được người ta khoác tạm khi đến ngày hội ở quê. Ai cũng coi chị là biểu tượng của quê mùa nhếch nhác là cái di tích của một thời tàn. Người ta mặc lại chị là để dựng lại hình ảnh hội Lim ngày trước xúng xính ngàn chiếc áo tứ thân. Người ta mặc lại chị để phục dựng một con mẹ Đốp dám bỏ lời dạy của quan xã vào dải yếm. Người ta có thể đưa chị lên sân khấu nhưng không phải vì chị đẹp mà vì chị là cổ vật. Những nghệ sĩ chèo mặc chị vào đến hết vở diễn lập tức cởi bỏ chị ra ngay. Chị được bảo tồn chứ không phải chị đang tự sống phải không em? Cuộc đời này đổi thay như thế chị cũng biết làm sao được.


   Chị không ghen tị với em đâu áo dài ơi. Chị cũng khóc mừng em khi em trở thành một trong những bộ quốc phục đẹp nhất trong những cuộc thi hoa hậu. Chị tin em sẽ còn được người ta trọng vọng hơn thế bởi em mang trong mình vẻ đẹp thanh thoát kiêu sa của đất nước Việt Nam đã rũ bùn đứng dậy này. Chị hiểu điều đó chứ...


   Chị chỉ tủi cho thân mình chẳng lẽ chỉ có những gì thanh tao sang trọng mới được người ta yêu quý. Còn những thứ dân dã quê mùa như chị lại bị đào thải không thương tiếc vậy sao em. Chị chẳng mong người ta bỏ áo cánh quần âu để mặc chị thường ngày. Cả em cũng vậy thôi không ai mặc em hàng ngày được cả. Nhưng chị mong sao người ta coi chị cũng như em bởi chị cũng là quốc phục cũng là hương sắc của Việt Nam. Đất nước ta dù đã mạnh giàu hơn xưa nhưng cũng chưa thoát cái nôi lúa nước vậy lẽ nào người ta quên chị - manh áo từng một thời hiện diện khắp các vùng nông thôn xứ Bắc?


   Chị chẳng dám trách ai vô tình. Chị chỉ mong có ngày bàn tay tài hoa của người nghệ sĩ nào sẽ biến chị - chính chị chứ không phải một người em khác thoát thai từ chị - thành một thứ phục trang đẹp hơn đủ hình đủ kiểu như em vậy. Trong giấc mơ đêm nào chị thấy hoa hậu Việt Nam mặc áo tứ thân sải bước trên trường thi sắc đẹp toàn cầu. Liệu chị có viển vông quá không em?

Lời cuối thư chị chúc em ngày càng xinh đẹp. Chị sẽ dùng chút hơi tàn sót lại để ngóng theo tà áo em bay khắp mặt địa cầu. Chị không ghen tị với em đâu. Vì chị là chị của em áo dài ơi!...

More...