NHÂN DANH CÁT BỤI

 

 

 

Hào phóng thêm với một người!

...ngoài kia triệu cái nhểch môi nguýt dài

Người thì bảo đúng bảo sai
Riêng mình cứ  thấy...ở hai mắt mình.


Văn đàn là chốn lình xình

Bê nhau lên báo rồi rinh xuống bùn

Huynh huynh đệ đệ tứ tung

Bỗng chốc không thể đội chung bầu trời.


Nhân danh cát bụi ta ngồi...

Xem trần gian múa gươm rơi ...mất đầu.

Truyền rằng : Có được chi đâu?

Tàn binh khói phủ nhoà màu ....quang san.


Chia nhau cốc rượu cơ hàn

Để môi ta đỏ thăm sang môi người

Để vần thơ vút non  khơi...

Trăng thiêng hội tụ sáng nơi đất nghèo.


Thanhi

Đức Tiên

cảm nhận

Chà em cũng thế sự nhỉ chúc em vui

nguyenvannhan

Chào TN
Lần đầu ghé nhà. Đọc được bài thơ hay. Chúc vui.

Lê Vi

chia sẻ

Đã lâu lắm rồi gặp lại Meomeo được đọc bài thơ rất trăn trở về tình người từ diễn đàn văn nghệ đến cuộc sống đời thường thật là thấm thía-bằng những ý nghĩ trưởng thành quá mức bình thường.Nói gì đi nữa vì đời là vậy mà.
Chúc thanhnhi luôn vui để nhìn đời thấu suốt hơn chúc vui.

Người đứng bên Hồ Xuân Hương.

Một bài thơ hay trăn trở về thói đời!
Cát bụi lắng đọng kết dính thành bùn:
Nếu cát bụi sạch thì bùn sạch kẻ văn minh bây giò dùng bùn sạch để làm kinh doanh thu tiền người muốn tắm...bùn!
Nếu cát bụi mà tồn đọng thành bùn hôi bẩn thì con người vét sạch để khỏi hôi hám ô nhiễm môi trường sống!
Xem bài thơ này của tác giả Thanhi người đứng bên Hồ Xuân Hương xin mạn phép đưa nguyên bài thơ mới com từ nhà anh Lê Công sang mà để chia sẻ cùng Thanhi!
Chúc vui nhé:

Hãy vét bùn nhơ đọng đáy hồ
Giữ cho hồ sạch nước trong xanh
Thói đời ganh tỵ như bùn nhớp
Toả mùi ô nhiễm kiếp thơ văn

Hãy vét bùn nhơ đọng đáy hồ
Chôn xa dơ bẩn chốn rừng sâu
Đừng cho vẩn đục thác mộng mơ
Đỏ quạch Prenn cảnh xanh đau

Hãy vét bùn nhơ đọng đáy hồ
Đáy sâu truyền thuyết...bùn nhơ lấp
Tình đẹp ngày xưa vỡ mồng buồn
Trơ đáy tìm đâu cảnh tình sầu

Hãy vét bùn nhơ đọng đáy hồ
Xuân Hương hồ mộng mong xanh mãi
Soi bóng đồi Cù thửa còn thơ
Bùn nhơ bùn nhơ hãy chôn xa!

Nhịp dịp Hồ Xuân Hương xả cạn nước để vét bùn và Thác Prenn bị đỏ quạnh vì bùn... nên tức cảnh mà làm bài thơ này.....