Gửi Tình Yêu Lâu Năm

By

 
16021984

Có những quyết định nhanh chóng

để rồi sai lầm.

Có những chọn lựa kỹ càng

rồi cũng trả giá!

Em không chọn lựa cũng không mặc cả

Em chỉ giữ cho mình

....riêng một vòng tay!


Tình yêu mật ngọt dễ làm ta say

Nhưng em đủ tỉnh để làm tròn một thiên chức.

Cuộc đời có lắm đường cong ngã vực

Nhưng em luôn tin....

            Khi có anh kề bên.


Mạnh mẽ hay yếu đuối cũng chỉ là cái tên

Không hẳn qua nụ cười hay giọt nước mắt

Hãy tin nhau nơi ngự trị tấm chân thành

Của tình yêu vẹn nguyên đơn sắc

Đôi khi không thanh âm...

Nhưng ngân nga những nốt dịu dàng


Tình yêu lâu năm ơi!

Đừng trách em đa mang đến lạ

Anh có nghe khe khẻ nhịp tim em rung lên...

More...

Bàn tay của người đàn ông

By

   


Hôm nọ đi công tác về Hải Dương mình vô tình nhìn thấy bức ảnh chụp đại gia đình ở nhà dì. Họ hàng nhà mình mà tề tựu đông đủ thì đội ngũ con lai mắt xanh tóc vàng có mà không thiếu. Châu Á có châu Âu cũng có.

   Phải nói là trước lúc chụp ảnh thì đại gia đình mình vô cùng nhốn nháo. Trẻ con chạy lung tung khắp nơi khóc cười chí chóe. Những ông bố Tây thì khoanh tay đứng nhìn con từ xa và có vấn đề gì là dùng thứ tiếng của nước đó bảo ban con. Khi nó hiểu thì ngã tự đứng dậy. Khóc chán thì thôi khóc. Hoặc bố Tây bế và cho con ăn sữa thay quần cho con khi chúng ị. 
   Những bà mẹ VN có chồng Tây thì đứng một góc hút thuốc lá.

Này nhé còn những ông bố Việt Nam thì buồn cười kinh khủng. Ông thì đút tay túi áo ông vẫn chưa xỏ được giầy vì say quá. Ông nằm ngáy khò khò sau bữa rượu no nê. Ông thì túm năm tụm ba đánh bài sát phạt nhau. Ông thủng thẳng pha ấm trà ngồi ngâm nghi. Ông đánh cờ tướng. Ông thì quát vợ sao lại để con ngã sứt chân sứt tay.
   
   Còn các bà vợ Việt Nam anh hùng thì người bê chén đĩa đi dọn rửa người đút cho con ăn. Người bế con rồi tranh thủ buôn chuyện với mấy bà cũng đang bế con. Tay bình sữa hoặc cho con bú mớm. Thay tã thay quần áo rửa đít đổ bô.

   Nghịch lý là thế nhưng chẳng ông đàn ông Việt Nam nào biết và bà vợ Việt Nam nào muốn thay đổi cả. Hoặc là các ông ấy có biết và các bà cũng muốn thay đổi nhỉ?

   Đến lúc chụp ảnh thì từng đôi vợ chồng của từng châu lục sát cánh bên nhau trong những bức ảnh. Nói là sát cánh thôi. Nhưng hầu hết vợ chồng châu Á thì vợ đứng một nơi chồng một nẻo. Vợ tay ẵm con. Dỗ con nhìn vào ống kính. Đứa nghe lời đứa khóc chu chéo. Còn chồng Việt Nam đút tay túi quần túi áo nhoẻn miệng cười với ống kính.


   Có một điều rất đáng yêu đáng nhớ mình nhìn ra là cho dù những ông bố Tây bế con thì vợ chồng họ luôn đứng gần nhau. Và bàn tay trái hay tay phải thừa ra thì đặt tay lên vai hoặc lên cánh tay vợ. Cho dù các ông chồng Việt Nam có đứng cạnh vợ thì tay họ cả hai đều thừa nhưng chả biết để vào đâu ngoài túi quần hoặc đứng dạng chân tay buông thõng rất chi là oai vệ.

Các bà vợ Tây mỉm cười rất nhẹ nhàng hoặc rất tươi cười với ống kính. Chắc không mệt. Còn các bà vợ Việt Nam thì mặt méo xệch chụp ảnh mà vai lệch sang bên vì bế con nặng. Nhoẻn vội nụ cười còn chả kịp diễn. Mình hình dung là khi bước vội ra khỏi bức ảnh đó thì các chị lại tất tả quay về với chậu bát đang dở nốt. Hoặc tranh thủ phết vào đít đứa nhỏ mấy cái vì không nghe lời mẹ.


   Mình là phụ nữ và mình yêu thích công việc nội trợ. Nhưng mình ghét cay ghét đắng cái chủ quyền của đàn ông Việt. Tệ cái là phụ nữ luôn dành lấy cái quyền là để cho đàn ông được quyền không bình đẳng.

Những chị bạn rất xinh đẹp của mình luôn cướp lấy việc mà lẽ ra đàn ông có thể chung vai. Chỉ để chứng tỏ một điều phụ nữ là phải chăm sóc và phục vụ đàn ông. Cứ như thể là nếu thiếu điều đó thì đàn ông sẽ không yêu phụ nữ nữa thì phải? Mình thì xấu rõ rồi nhưng lại không chịu làm cái việc mà các phụ nữ đẹp đang làm. Thế cho nên chả có ai yêu là phải? Đúng không nhỉ?

Có lần ăn uống ở nhà người bạn. Khi có một người đàn ông đứng lên thu dọn bát đĩa thì chị bạn xinh đẹp của mình ngăn lại bằng được. Mình ghét chị ấy thế. Tại sao cứ khiến đàn ông trở nên lười biếng? Mình chợt nhớ một câu trong cuốn thiên thần sa ngã của Tào Đình là: Đàn ông muốn phụ nữ tự giác xuống bếp đều phải biết động não đâu ra đấy!
Ở đây bạn mình đã chả khiến đàn ông phải động não gì.


   Mình nhớ thời gian khi yêu người đàn ông Việt Nam đã sinh sống ở nước ngoài nhiều năm. Anh đã không cho mình xách bất ký đồ gì nếu có anh đi cùng. Ạnh nhìn mảnh dẻ mà hai tay xách hai túi máy tính nặng. Một của mình một của anh. Lại cộng thêm cả cái túi lỉnh kỉnh đồ son phấn của mình nữa. Rồi khi vào thang máy những chỗ đông người. Anh đều chuyển đồ sang một tay. Và tay kia chạm vào lưng hoặc nắm tay mình. Đi đâu cũng vậy. Đôi lúc thấy ái ngại vì mình không quen.


   Nhưng rồi sau này khi chia tay người đàn ông đó. Mỗi khi mình xách túi đồ nặng hoặc lỉnh kỉnh mà đi bên cạnh người đàn ông khác. Lại thấy nhớ anh ấy da diết...

   Bàn tay người đàn ông không những chỉ để làm những việc như xách đồ khi kiểm tra nhiệt độ trong phòng đã đủ ấm chưa. Khi chạm tay vào bồn nước nóng trong phòng tắm xem nước có quá nóng. Khi lái xe khi cho con ăn khi đổ rác mát xa khi người phụ nữ mệt mỏi cầm điều khiển tivi bấm những kênh phụ nữ thích. Ôm eo nắm tay phụ nữ khi qua đường. Mà còn cần thêm để đặt lên vai người phụ nữ khi chụp những bức ảnh kỷ niệm lâu dài...

Water Autumn

More...

Hãy bao dung!

By



   Ngày 13/5/1981 cố đức Giáo hoàng John Paul II bị ám sát ở quảng trường thánh Peter bởi một người Thổ Nhĩ Kỹ có tên là Mehmet Ali Ağca. Tên này bị bắt ngay sau đó với bản án chung thân tại Italy. Nhưng ngay sau khi hồi phục sức khoẻ cố Giáo hoàng đã tuyên bố với mọi người: Tôi luôn cầu nguyện cho người anh em đã bắn vào tôi người tôi đã chân thành tha thứ .

Đức Giáo hoàng đã viết thư định gửi cho Ağca: "Tại sao anh lại bắn tôi khi mà cả hai chúng ta đều chung đức tin vào Chúa?" Nhưng thay vì gửi bức thư đó ông đã đến gặp Ağca. Năm 1983 John Paul II đến thăm Ağca và tha thứ cho việc ám sát ông. Ông còn cầu khẩn nhà cầm quyền ở Italy ân xá cho Ağca. Đức Giáo hoàng đã giữ liên lạc với gia đình của Ağca nhiều năm sau đó và thăm mẹ Ağca năm 1987.


   Liều thuốc quý giá nhất giúp những con người lầm đường lạc lối trở nên có nghị lực sống hơn giúp những người muốn hoàn thiện mình giúp cho những gì tăm tối trở nên sáng sủa không gì khác đó chính là: lòng bao dung.

Bạn đừng quá ngạc nhiên vì từ khi sinh ra ta đã không được dạy phải tập độ lượng trước tiên mà lòng bao dung chỉ hình thành dần theo ý thức. Đó cũng là bản năng sống. Không một ai muốn sống cho người khác và càng không ai sống vì người khác. Chúng ta cũng là một động vật không hơn kém nhưng cái gọi là "động vật bậc cao" chính là điểm khác biệt khác biệt từ thể chất đến tâm hồn. Điều đó cho ta biết đến hai từ "con người" rất quý giá vì bản thân nó hàm chứa sự khác biệt nội tại. Một trong những điều khác biệt ấy chính là sự bao dung.


   Nếu không phiền hãy kể cho tôi nghe những trường hợp bạn tức tối vì người khác? Phải chăng vì họ đã không làm theo ý bạn? Phải chăng họ đã gạt bạn qua một bên? Phải chăng bạn không còn được tôn trọng?
Và nếu có vô vàn những trường hợp mà bạn tức tối thì không điều gì khác hơn một nguyên nhân đó chính là: Vì chính bạn.

   Tôi cảm thấy bực dọc mỗi khi nhận được một thiếp mời dự tiệc từ tay những người bạn phổ thông. Họ đã quá quen với tôi những 7 năm trung học. Ấy vậy mà lắm khi tôi lại thấy dòng chữ "Gửi bạn Tiếng Anh". Thật khó tưởng tượng nổi lỗi lầm đó tôi cảm thấy mình không được tôn trọng chỉ vì ghi sai cái tên. Nên nhớ rằng tính danh của một ai đó rất quan trọng với họ đó là thứ duy nhất từ họ mà bạn có thể dùng thoải mái nhưng là dùng đúng lúc.

Vậy bạn thì sao? Bạn có thể không tham dự buổi tiệc ấy nếu như cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng còn có một cách làm nhẹ nhàng hơn thay vì cứ bực dọc. Đó là hãy tha thứ. Bạn có thể nghĩ: "À! đó là một lỗi nhỏ và không vấn đề gì phải phiền lòng cả!"


   Cách tốt nhất để thể hiện lòng bao dung là hãy tự khuyến khích bản thân mình giảm bớt gánh nặng lỗi lầm của người khác.

Có nhiều từ đồng nghĩa trong tiếng Việt để thể hiện lòng bao dung như: sự độ lượng sự rộng lượng lòng cao thượng lòng vị tha... Song tựu trung lại đều để liên hệ đến nội tâm con người đó là biết thứ tha và chấp nhận lỗi lầm của người khác. Một cách tốt nhất để tạo cơ hội cho không chỉ bản thân mình mà còn cho người khác nữa.


   Duy Tân một người quen của tôi. Cái tên anh ấy thật không giống như cá tính vì chẳng có sự duy tân nào ở đây cả. Anh ấy có một trận cãi với vợ và cuối cùng trong cơn tức tối anh ấy đã kể tội vợ không biết giữ mình trước khi hai người chung sống. Bạn biết không sai lầm lớn nhất của con người này là đã phạm vào quy tắc của lòng độ lượng.


   Trong phút chốc từ một người chồng tốt anh ấy đã trở nên hẹp hòi với những chuyện quá khứ của vợ mình. Nếu là bạn trong tình huống tương tự bạn sẽ nghĩ sao nếu bạn đóng vai một người vợ? Bạn sẽ nhận ra rằng từ lâu mình đã mất đi sự tôn nghiêm trong mắt người chồng bạn sẽ không còn được tôn trọng như trước nữa và như vậy cuộc hôn nhân sẽ đổ vỡ mà không cần phải níu kéo gì.


   Ranh giới giữa lòng bao dung và sự vị kỷ thật quá mong manh. Điều quan trọng là bạn xây dựng sự mong manh đó thành một bức tường kiên cố bằng nguyên liệu của sự điềm tĩnh. Khi đã chắc chắn không gian giữa lòng bao dung và sự vị kỷ bên nào rộng hơn chính là do bạn chọn lấy.


   Tháng vừa rồi khi cầm quyển sổ liên lạc của con bạn trên tay. Bạn vội trừng mắt và quát tháo: "Mày thật là ngu dốt sao lại học hành cái kiểu ấy!" và không nói không rằng lấy ngay cái roi mà răn dạy chúng. Nhưng thay vì làm như thế bạn vẫn có cách hay hơn. "Con đã học không được tốt trong tháng rồi bố thật sự không vui vì điều đó. Và bố mong con hãy học tốt trong tháng tiếp theo". Con của bạn chúng sẽ biết ơn rất nhiều.

Bạn có thể sẽ hỏi: "Còn với những đứa con ngỗ nghịch thì sao? Nếu không cho chúng một trận thì không bao giờ chúng sợ và lỗi lầm sẽ cứ tiếp diễn?". Điều này thật dễ bạn có thể cho chúng một trận ra trò nhưng trước tiên hãy nói rõ nguyên nhân vì sao bạn trừng phạt chúng. Đó là cách để lắng nghe và cho chúng thấy lỗi lầm và rằng chúng bị phạt là đích đáng. Rồi hãy hướng chúng nhìn vào những tấm gương xấu ở xung quanh đã phải lãnh hậu quả thế nào. Đừng quên ngợi khen thật lòng nếu lũ trẻ làm tốt hơn mức bình thường.

Lòng bao dung được thể hiện rất đa dạng. Nhưng đôi lúc một lòng bao dung quá mức lại phản tác dụng. Bạn có thể chấp nhận tất cả lỗi lầm của con mà không răn dạy điều gì. Vô hình chung chúng trở thành những đứa trẻ hư hỏng và không bao giờ có thể dạy dỗ được nữa.


   Bạn chấp nhận lỗi lầm của các nhân viên và cho họ cơ hội làm tốt lần sau nhưng kết quả lỗi lầm lại tiếp tục là những lỗi lầm. Một lần nữa chúng ta nên khẳng định lòng bao dung không bao giờ sai cả. Chỉ khi bạn quá nhu nhược để các sự việc ấy xảy đến đó hoàn toàn không phải là lòng bao dung của một con người sáng suốt. Bao dung là thứ tha và chấp nhận nhưng chấp nhận phải có chọn lọc. Bao dung không đồng nghĩa với sự dung túng!


   Mùa xuân năm 2001 thật khó khăn khi tôi chưa đủ kinh nghiệm sống. Tôi đã vội mở lời chúc xuân một người quen "Năm mới tậu xe mới". Thế là người đó hiểu nhầm và bảo rằng tôi khinh khi họ không mua nổi một chiếc xe mới. Bạn phải đoán được rằng cơn thịnh nộ của con người bộc phát lớn nhất khi lòng tự trọng bị tổn thương.


   Hai năm sau ngay ngày nhà tôi có tang sự người ấy lại là người nhiệt tình nhất và tử tế nhất khi giúp đỡ gia đình tôi. Bạn biết không khi một ai đó tự phát hiện ra lỗi lầm của họ và họ không tiện nói lời xin lỗi vì còn một chút lòng tự trọng bạn nên mở lòng mình ra đón nhận trước khi có thể làm mất đi lòng tự trọng cuối cùng của họ. Cho họ một cơ hội cũng chính là tự cho bạn một cơ hội vậy!


   Một người anh và cũng là một người bạn của tôi chẳng may nhiễm phải HIV. Giai đoạn cuối đời của anh ấy khi chuyển sang AIDS là điều khổ sở nhất. Khổ sở không phải vì bệnh tật mà là vì sự hẹp hòi của lòng người. Người ta sẵn sàng lánh xa một ai đó và thể hiện nó một cách rõ ràng nhất thậm chí phô trương nhất chỉ vì họ mang "căn bệnh của lỗi lầm". Tưởng tượng xem một con người ra đi trong lầm lũi mà không nhận được sự gia ơn từ những tấm lòng biết bao dung thật khốn nạn biết dường nào! Đó là bạn đã không biết dùng lòng bao dung của chính mình lúc cần thiết.


   Người ta thường có tâm lý chung là không thích cho gì cả. Vì sao? Vì cái tôi bản thân không chấp nhận mọi thứ mình sở hữu phải chia sẻ cho bất cứ ai. Đó không phải là điều xấu hiển nhiên mà là bản năng sống. Vì vậy học cách cho đi chính là học cách để tự chiến thắng bản thân mình.

"Hãy cho đi để được nhận nhiều hơn" câu nói ta đã quá quen thuộc mở rộng ra hãy bao dung để đón nhận nhiều thứ: tình người sự đồng cảm lòng bác ái... Và bạn sẽ không thiệt gì cả nếu cho đi lòng bao dung để đón nhận lại nhiều thứ rất con người hơn nữa.

Vậy tại sao nào chúng ta không bao dung để đón nhận những điều tốt đẹp hơn thế!

Thiên đường - là ở đây - những tấm lòng!

More...

Ngàn Phố!

By




Con đường vi vút gió thông
Mềm trong tiếng gọi xao lòng cỏ non.
Tình yêu giun dế héo mòn
Khô vào tượng đá hãy còn tình yêu !

Êm êm lơi lả ngọn diều
Kéo ngàn phố xuống nói điều vu vơ
Ai hay trong đó ...tình cờ
Chút lòng phố thị gửi hờ mai sau...

Con tằm oằnh nhánh lá dâu
Viết lên bao nỗi thẳm sâu cõi lòng
Ngày về trên những ngọn thông
...ru hồn ngàn phố cho thong dong chiều...

Thanhi

More...

Giấc Mơ Soirée Trắng...Đã Thành Sự Thật

By

 



Thế là tròn một tháng kỷ niệm ngày em khoát lên mình chiếc áo Soiree trắng .

" Hết rồi áo tím áo xanh bấy giờ em đã có anh làm chồng"

Soiree trắng nhắc nhở em biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân gia đình và với người mình yêu.

Soiree trắng nhắc nhở em hạn chế những ngày lang thang long bong Sài Gòn Đà Lạt những niềm vui miên man và những con người lãng mạn.

Soiree trắng tạm ngăn những dòng cảm xúc để rồi đâu đó em bất chợt quên những câu thơ.

Nhưng! Soiree trắng vẫn luôn  nhắc em về những cái tên góp phần cho giấc mơ Soiree trắng thêm phần ý nghĩa :

Dù đã hơn 1 tháng trôi qua nhưng có lẻ những lời cảm ơn chân thành từ đáy lòng gửi đến các anh chị Vnweblogs chắc chắn sẽ không bao giờ muộn.

Xin cảm ơn những cành hoa tươi thắm nơi núi đồi ngàn thông mà Chị Minh Hạnh đã làm cho cô dâu Thanh Nhi thêm phần tươi trẻ.(Của một đồng nhưng công vạn nén)

Xin cảm ơn đạika Thanh Xuân với tấm chân tình và những tình cảm nồng ấm đã dành đến em.

Xin cảm ơn người chị Đất Võ xa xôi nhưng luôn nhiệt thành và đầy tình nghĩa đã nhớ đên người em nhỏ naỳ cảm ơn chị nhiều nhé Lọ Lem.

Xin cảm ơn Chú Hà Nguyên Văn Thắng Chị Hà My ( nhất là bài hát cực hay chỉ tiếc là em không thể lên sân khấu tặng hoa và cảm ơn chị) Chị Rêu Anh Hoàng Tuấn Trần Hoa Khá Đặng Thiên Sơn Lại Đức Chung và Sư Tỉ Quý Thanh yêu dấu....cùng một số anh chị em nơi xa xôi khác.Xin chân thành cám ơn tấm thịnh tình của tất cả mọi người.

More...

Chớ đẩy xe to...

By




   Trời chiều êm đềm trên con đường quanh co có ông lão tiều phu đẩy một chiếc xe nhỏ thùng xe chứa củi lưng lưng. Ông cất tiếng hát giữa trùng điệp núi non tiếng hát vang vang: Chớ đẩy xe to/Có ngày bùn nhơ lấm/Đời chớ ưu phiền nhiều/Chuốc bệnh vào thân ta.

Cà phê chiều thứ bảy

   Bạn có đẩy chiếc xe nào to không? Là tranh danh hay đoạt lợi? Là phú quý hay vinh hoa? Mộng cả mà thôi tỉnh giấc còn chưa chín được nồi cơm kê vàng. Cõi người mênh mang Bùi Giáng tiên sinh đã sớm chán ngán: "Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật/Thế cho nên tất bật đến bây giờ".


   Có lão đại gia nọ đi trên biển thấy lão đánh cá nằm dài ngắm hoàng hôn bèn chép miệng dạy đời rằng: Này lão đánh cá sao ông không chăm chỉ hơn câu cho thật nhiều cá sắm lấy một tấm lưới to đánh cho thật nhiều sau đó mua một chiếc tàu to đánh cá mướn người làm rồi lại thành lập một đội tàu chuyên thả lưới bắt được nhiều cá hơn...


   Để rồi làm gì? - Lão đánh cá hỏi. Để ông trở nên giàu có để có thời gian nằm ngắm hoàng hôn chẳng phải lo nghĩ gì - lão đại gia nói. Chẳng phải tôi đang ngắm hoàng hôn và không phải lo nghĩ gì đó sao?


   Nhàn hạ vốn là một niềm hạnh phúc. Cổ nhân từng dạy: "Nhất nhật nhàn nhất nhật tiên" (Một ngày nhàn một ngày là tiên) đó sao? Người nhàn hạ thật sung sướng hơn tiên:



Một mai một cuốc một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao đao
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến cội cây ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao

(Nguyễn Bỉnh Khiêm)


   Nhàn hạ không có nghĩa là ngồi không không làm việc mà như ông lão tiều phu kia chỉ đẩy xe nhỏ thôi chứa củi vừa đủ thôi vừa sức đẩy đỡ nhọc mệt sinh bệnh.


   Biết đủ sẽ không sinh tham lam không sinh dục vọng. Biết đủ sẽ sinh nhàn thảnh thơi chân tay thảnh thơi tinh thần. Biết đủ sẽ sinh hạnh phúc!

Biết nhàn hưởng nhàn an nhàn đâu phải ai cũng thấu triệt. Chẳng thế mà Trần Nhân Tông từng ví hai chữ "thanh nhàn" hơn cả vạn lượng vàng: "Luỡng tự thanh nhàn thắng vạn kim".

Ai ơi chớ đẩy xe to!

More...

Lời Của Chiêm Bao...

By






Theo chiều con nhớ xa xôi...
Ta tìm vớt chút đơn côi riêng mình!
Đêm qua trăng sáng góc tình.
Loay hoay ta vấp phải mình...chiêm bao.

Ngoài sân mái nắng chênh chao
Che nghiêng một nữa lối vào hư vô...
Tay cầm nhang khấn nam mô!
Dãi hương tình quyện ...dài vô cùng dài.

Thanhi






 

More...

Ông Áo Trắng!"

By

   Không biết từ bao giờ cái danh xưng ấy đã gắn vào tôi dù lâu rồi tôi không còn thích mặc áo màu trắng (bởi mau dơ giặt mệt!).

   Tôi hay đùa với bè bạn văn chương ở Bình Định: "Trời đất! Đã ông còn áo trắng. Sao không gọi là "ông tóc trắng" luôn cho nó... sát với thực tế!". Nói vậy thôi chứ dường như với Gia đình Áo Trắng khoảng cách về tuổi tác chẳng là gì. Tình cảm và niềm đam mê làm gì có tuổi. Tất cả xem nhau như anh em một nhà.

 

   Mà cũng kỳ lạ thật chẳng hiểu sao tôi lại gắn bó với Áo Trắng lâu đến thế đã hai chục năm nếu tính từ năm 1990 Áo Trắng (bộ cũ) ra đời. Và nếu như Áo Trắng có lập "kỷ lục Guinness" thì tôi chính là người đã ngồi ở cái ghế "trưởng Gia đình Áo Trắng" lâu nhất. May mà cái ghế ấy chẳng hề có một chút lương hướng bổng lộc gì không thì tôi đã bị mang tiếng là "tham quyền cố vị".


   Nhiều người vẫn cho là tôi thích "cưa sừng làm nghé" lớn rồi còn ưa chơi với đám "trẻ nhóc". Đó cũng chính là điều kỳ lạ của Áo Trắng. Chơi với Áo Trắng tôi thấy tâm hồn mình không bị xơ hóa mãi hồn nhiên và chẳng bao giờ nhìn nhau bằng những "con mắt hình viên đạn". Vậy chẳng sướng sao! Bởi thế với "dân Áo Trắng" làm gì "có sừng" mà bảo cưa với không cưa!

   Ở đây tôi chỉ bắt gặp những nụ cười vô tư những thân tình sẻ chia ấm áp... Cũng có đôi chút ưu tư về cuộc sống nhưng lại được ngắm nhìn bằng những đôi mắt trong veo. Các bạn cứ đọc thơ văn của họ đăng tải trên tập san Áo Trắng mà xem. Ngay cả tôi nhiều bậc đàn anh trong giới văn nghệ vẫn chê văn chương của tôi không lớn nổi bởi nó cứ nhẹ nhàng ít gai góc. Tôi cười bảo: "Cuộc sống vốn đã đầy gai góc còn muốn đâm đầu vào làm gì cho thêm nhức nhối!". Mà phải chăng đó chính là sức hút kỳ lạ của Áo Trắng đã khiến tôi gắn bó đến tận bây giờ...

Áo Trắng thật kỳ lạ! Kỳ lạ đến mức nhiều người đã phải "giương mắt ngắm nhìn". Như ở Gia đình Áo Trắng Quy Nhơn của tôi chúng tôi hay gặp nhau ở một quán cà phê bất chợt khi biết thông tin ai đó vừa đoạt giải thơ văn hay đơn giản là có bài mới in báo thì cả đám cùng reo lên chúc mừng khiến xung quanh ai cũng lấy làm lạ. Còn về cách xưng hô thì nhiều khi... không hiểu nổi! Đã có trường hợp cả hai cha con cùng gọi tôi bằng "anh" vì đều nhỏ tuổi hơn tôi.


   Đúng là còn hơn cả một gia đình vì ở đây không có ai "làm cha thiên hạ" cả. Dường như trước văn chương tất cả đều bình đẳng. Họ cùng nhau sẻ chia những sáng tác của mình để cùng nhau lớn lên. Dĩ nhiên không phải tất cả rồi sẽ theo đuổi nghiệp viết lách. Có người đã rẽ hẳn sang hướng khác rồi có chồng (vợ) con đùm đề nhưng khi gặp nhau vẫn cứ mừng vui như gặp lại người thân. Cái tình ấy bảo sao tôi không mê Áo Trắng cho được!

Nhân sinh nhật Áo Trắng nói vu vơ đôi điều... "kỳ cục". Kỳ cục nhưng dễ cười xòa một cách thú vị. Cho nên dẫu đến già mà mọi người vẫn gọi tôi là "ông Áo Trắng" thì tôi vẫn cứ... khoái chí! Cứ tưởng tượng đến lúc mình chống gậy đi lại có một em học sinh cúi chào: "Em chào cụ Áo Trắng ạ!" thì cũng thật sướng đời! Bởi tôi nhận ra rằng tâm hồn mình vẫn còn "trắng" lắm và vẫn sáng trong như những ngọn nến hồng mừng sinh nhật Áo Trắng đang được thắp lên...



NGUYỄN THANH XUÂN (Trưởng Gia đình Áo Trắng Quy Nhơn)

More...

HIỂU ĐỜI

By






 

Tháng ngày hối hả đời người ngắn ngủi thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày

Qua một ngày vui một ngày

Vui một ngày lãi một ngày

                                                                                                                  

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác cảm nhận điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền càng không nên quá so đo nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân khi ra đời chẳng mang đến khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp rộng lòng mở hầu bao đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền đừng làm tôi tớ cho nó.

"Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn cần mặc thì mặc cần chơi thì chơi luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống hưởng thụ những thành quả công nghệ cao đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con địa vị là tạm thời vẻ vang là quá khứ sức khỏe là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mại; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.

Cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ là niềm vui không mong báo đáp.

Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó làm cho cuộc sống vui hơn giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống trông lên chẳng bằng ai trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư) biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê vui với chúng không biết mệt tự tìm niềm vui.

Tốt bụng với mọi người vui vì làm việc thiện lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến có thể yên lòng không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra ai cũng thế cả cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp cho gia đình cho con cái bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình quan tâm bản thân sống thế nào cho vui thì sống việc nào muốn thì làm ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu.... Mọi thứ đều nên "vừa phải".

Người ngu gây bệnh (hút thuốc say rượu tham ăn tham uống....)

Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)

Người khôn phòng bệnh chăm sóc bản thân chăm sóc cuộc sống.

Khát mới uống đói mới ăn mệt mới nghỉ thèm ngủ mới ngủ ốm mới khám chữa bệnh.... Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực sống qua ngày với tâm lý bi quan sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng thua không cay chơi là đùa. Về tâm và sinh lý người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

"Hoàn toàn khỏe mạnh" đó là nói thân thể khỏe mạnh tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng biết tự chủ biết giao thiệp;  đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu sẵn lòng giúp người có lòng khoan dung người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội không thể sống biệt lập bưng tai bịt mắt nên chủ động tham gia hoạt động công ích hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội thể hiện giá trị của mình đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên nhiều màu sắc có một hai bạn tốt thì chưa đủ nên có cả một nhóm bạn già tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất.

Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời đã đứng ở sân cuối tâm linh cần trong lành tinh thần cần thăng hoa người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa gặp lại người thân cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống.

Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn./.

Chu Dung Cơ -
Thanh Dũng dịch

 

More...

NHÂN DANH CÁT BỤI

By

 

 

 

Hào phóng thêm với một người!

...ngoài kia triệu cái nhểch môi nguýt dài

Người thì bảo đúng bảo sai
Riêng mình cứ  thấy...ở hai mắt mình.


Văn đàn là chốn lình xình

Bê nhau lên báo rồi rinh xuống bùn

Huynh huynh đệ đệ tứ tung

Bỗng chốc không thể đội chung bầu trời.


Nhân danh cát bụi ta ngồi...

Xem trần gian múa gươm rơi ...mất đầu.

Truyền rằng : Có được chi đâu?

Tàn binh khói phủ nhoà màu ....quang san.


Chia nhau cốc rượu cơ hàn

Để môi ta đỏ thăm sang môi người

Để vần thơ vút non  khơi...

Trăng thiêng hội tụ sáng nơi đất nghèo.


Thanhi

More...